Cựu chiến binh

Nguyễn Quốc Chỉm

Phú Thọ14/01/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Quốc Chỉm, sinh năm 1952. Tôi lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, khi mỗi thanh niên đều mang trong mình ý thức rõ ràng về trách nhiệm với Tổ quốc. Với thế hệ chúng tôi, khoác ba lô lên đường nhập ngũ là điều tất yếu, là nghĩa vụ thiêng liêng của người con đất Việt.

Năm 1973, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày rời quê hương lên đường, trong lòng không tránh khỏi bâng khuâng, lo lắng, nhưng trên tất cả là quyết tâm: đi để góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng và bảo vệ đất nước. Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn còn nhiều gian khổ, ác liệt, đòi hỏi người lính phải có bản lĩnh và ý chí vững vàng.

Sau ngày đất nước thống nhất, tôi tiếp tục ở lại trong quân đội. Tưởng rằng chiến tranh đã lùi xa, nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn chưa dừng lại. Chúng tôi tiếp tục huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong bối cảnh mới, khi tình hình an ninh còn nhiều phức tạp. Cuộc sống quân ngũ lúc ấy tuy không còn bom đạn như trước, nhưng vẫn đầy gian khổ, thiếu thốn và đòi hỏi sự kỷ luật, hy sinh thầm lặng.

Suốt những năm tháng ấy, tôi luôn cố gắng hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Tôi hiểu rằng giữ gìn hòa bình cũng là một cuộc chiến, đòi hỏi tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và sẵn sàng cống hiến của người lính. Những năm dài gắn bó với quân đội đã rèn cho tôi bản lĩnh, tính kỷ luật và lối sống trách nhiệm – những điều theo tôi suốt cuộc đời.

Đến năm 1990, sau 17 năm phục vụ trong quân ngũ, tôi xuất ngũ, rời quân đội trở về với cuộc sống đời thường. Trở lại quê hương, tôi bắt đầu một chặng đường mới: lao động sản xuất, chăm lo gia đình và góp sức xây dựng quê hương trong thời bình.

Dù không còn khoác trên mình bộ quân phục, nhưng những năm tháng người lính vẫn in đậm trong tôi. Quân đội đã cho tôi một quãng đời không thể quên, dạy tôi biết sống vì tập thể, vì Tổ quốc và biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì mình đã từng là một người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam, đã dành gần trọn tuổi trẻ để phục vụ đất nước trong cả thời chiến và thời bình. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình và quê hương, để xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn