Nguyễn Quốc Huy
Tình thương đối với bà Nguyễn Thị Thứ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – TƯỢNG ĐÀI VĨ ĐẠI TỪ LÒNG MẸ
Mỗi một tấc đất dưới chân chúng ta hôm nay đều mang theo hơi thở của một thời bom rơi đạn lạc, nơi có những người con đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một “thời hoa lửa” thì chưa bao giờ phai nhạt, bởi nó vẫn đang được gìn giữ vẹn nguyên qua lời kể của những nhân chứng lịch sử. Trong số những câu chuyện lay động tâm khảm ấy, có một tượng đài bất tử về lòng hy sinh – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ.
Chín lần tiễn con đi, chín lần khóc thầm lặng lẽ
Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), quê ở xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Giữa những năm tháng đất nước bị giày xéo dưới bom đạn, người mẹ ấy đã lần lượt tiễn những người con thân yêu nhất của mình ra trận. Mẹ hiểu, bước chân đi vào chiến trường là bước vào lằn ranh giữa sự sống và cái chết, nhưng vì giang sơn, mẹ vẫn gạt nước mắt tiễn con đi.
Chiến tranh tàn khốc đã cướp đi của mẹ những gì quý giá nhất. Mẹ Thứ đã trải qua nỗi đau tột cùng mà không một từ ngữ nào trên thế gian này có thể diễn tả trọn vẹn:
9 người con trai lần lượt ngã xuống trên các chiến trường.
1 người con rể và 1 người cháu ngoại cũng mãi mãi không trở về.
Chín lần nhận giấy báo tử là chín lần khúc ruột của mẹ như đứt đoạn. Người ta nói, nước mắt mẹ chảy ngược vào trong, kết tinh thành lòng yêu nước nồng nàn và ý chí kiên cường bám trụ. Mẹ không gục ngã, mẹ sống để tiếp tục làm hậu phương, làm chỗ dựa cho cách mạng.
Căn hầm bí mật và mâm cơm chờ đợi suốt một đời
Không chỉ hiến dâng những người ruột thịt cho Tổ quốc, ngay tại ngôi nhà của mình, mẹ Thứ đã đào biết bao nhiêu căn hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Trên đầu bom rơi đạn lạc, dưới đất mẹ chở che cho cả một thế hệ chiến sĩ. Mỗi lần quân địch đi càn quét, mẹ lại thản nhiên ngồi quay tơ biên dệt vải trên miệng hầm để ngụy trang, đánh lạc hướng kẻ thù, bảo vệ an toàn cho bộ đội.
Hình ảnh mẹ Thứ ngồi bên mâm cơm, đặt thêm những chiếc bát, những đôi đũa trống để chờ đợi các con trở về đã trở thành biểu tượng đầy xúc động. Mẹ chờ con, chờ suốt cả một đời người, từ lúc tóc còn xanh cho đến khi bạc trắng đầu. Dù biết các con đã hy sinh, nhưng trong lòng người mẹ ấy, các anh vẫn luôn sống mãi, vẫn như vừa mới bước chân ra ngõ ngày hôm qua.
Lăng kính người trẻ: Giữ lửa tri ân trên không gian số
Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là lịch sử, đó là bài học vô giá về tình yêu quê hương, về sự hy sinh vô điều kiện. Hôm nay, thế hệ trẻ chúng ta – những người được sinh ra và lớn lên trong hòa bình – lật mở lại "câu chuyện thời hoa lửa" của mẹ không phải để gợi lại đau thương, mà để tự nhắc nhở bản thân về giá trị của độc lập, tự do.
Hưởng ứng chiến dịch truyền thông “Những câu chuyện thời hoa lửa”, người trẻ hôm nay không đứng ngoài cuộc. Bằng những thước phim ngắn (Shorts/Reels) sống động, những video CapCut sáng tạo hay những bài viết lan tỏa trên không gian số, chúng ta hãy cùng nhau đưa những câu chuyện lịch sử này đến gần hơn với cộng đồng. Công nghệ có thể thay đổi, nhưng lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc thì luôn vẹn nguyên.
Mẹ Thứ đã đi xa, nhưng hình bóng của mẹ – người mẹ với gương mặt hằn sâu vết chân chim thời gian, đôi mắt hiền từ và bao dung – sẽ luôn là ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ hôm nay vững bước.



