NGUYỄN QUỐC TRỊ (chi đoàn ấp 7a1)
Nguyễn Quốc Trị – Người chiến sĩ “nhanh như sóc, mạnh như hổ”
Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1
Trong những trang lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có biết bao người con đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim tình yêu quê hương và khát vọng độc lập, tự do. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt ấy, có một người chiến sĩ đã để lại dấu ấn đặc biệt bằng lòng dũng cảm, sự mưu trí và những chiến công vang dội. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Quốc Trị, người con của quê hương Đô Lương, Nghệ An.
Nguyễn Quốc Trị sinh năm 1921 trong một gia đình nghèo ở xã Đà Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Tuổi thơ của ông gắn với những ngày tháng cơ cực, thiếu thốn. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông ý chí mạnh mẽ và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi đất nước đứng lên giành chính quyền trong Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông đã tham gia cướp chính quyền. Sau đó, ông nhập ngũ và năm 1946 được kết nạp vào Đảng. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với những chặng đường chiến đấu gian khổ nhưng đầy vẻ vang của quân đội cách mạng.
Những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp là quãng thời gian Nguyễn Quốc Trị thể hiện rõ nhất tài năng và bản lĩnh của mình. Ông tham gia tới 95 trận đánh, trực tiếp tiêu diệt hơn 200 tên địch và năm lần bị thương nặng. Mỗi trận đánh là một lần ông phải đối mặt với hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ những vết thương có thể làm ông khuất phục. Trái lại, càng trong hoàn cảnh khó khăn, ông càng thể hiện sự bình tĩnh, gan dạ và quyết đoán.
Người ta kể rằng Nguyễn Quốc Trị có lối đánh rất đặc biệt. Ông không chỉ dựa vào sức mạnh mà luôn biết lấy trí để thắng sức. Trong một trận đánh ở Ninh Bình, chỉ với sáu chiến sĩ, ông đã chỉ huy bắt sống tới 90 tên địch. Sáu người trước một lực lượng đông đảo hơn rất nhiều, tưởng như là một nhiệm vụ không thể thực hiện. Thế nhưng bằng sự mưu trí, táo bạo và khả năng nắm bắt thời cơ, Nguyễn Quốc Trị đã biến điều tưởng chừng không thể thành hiện thực.
Có lẽ đó cũng chính là lúc người ta hiểu vì sao Đại tướng Võ Nguyên Giáp lại ca ngợi ông là người chiến sĩ “nhanh như sóc, mạnh như hổ”. “Nhanh” không chỉ là nhanh trong hành động mà còn là sự nhanh nhạy trong suy nghĩ, trong cách xử trí trước tình huống bất ngờ. Còn “mạnh” không chỉ là sức mạnh của một người lính mà còn là sức mạnh của ý chí, lòng can đảm và niềm tin vào chiến thắng.
Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, tài năng của Nguyễn Quốc Trị một lần nữa được thể hiện. Ông chỉ huy đơn vị chặn đánh hai binh đoàn địch là Lơ-pa-giơ và Sác-tông, góp phần bắt sống các chỉ huy cao cấp của quân Pháp. Giữa chiến trường đầy bom đạn, người chỉ huy ấy vẫn bình tĩnh đưa ra những quyết định táo bạo. Mỗi mệnh lệnh của ông không chỉ đòi hỏi sự chính xác mà còn cần một lòng dũng cảm lớn lao, bởi chính ông cũng là người trực tiếp đối mặt với hiểm nguy.
Năm lần bị thương nặng là năm lần Nguyễn Quốc Trị đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết. Nhưng sau mỗi lần điều trị, ông lại trở về với đơn vị, tiếp tục chiến đấu. Đối với ông, dường như những vết thương không phải lý do để dừng bước. Phía trước vẫn còn nhiệm vụ, vẫn còn đồng đội và một đất nước chưa hoàn toàn thoát khỏi chiến tranh.
Tháng 5 năm 1952, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, Nguyễn Quốc Trị được tuyên dương là một trong bốn Anh hùng Quân đội đầu tiên của Việt Nam. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp và chiến công của ông. Từ một người con của gia đình nghèo ở Nghệ An, Nguyễn Quốc Trị đã trở thành một người anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nhưng đối với ông, danh hiệu cao quý ấy không phải là điểm kết thúc. Ông tiếp tục cống hiến cho quân đội, từng giữ chức Trung đoàn trưởng Trung đoàn Thủ đô, Hiệu trưởng Trường Quân chính Quân khu 4 và mang quân hàm Thượng tá. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào những năm tháng ác liệt, ông vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ.
Năm 1967, Nguyễn Quốc Trị anh dũng hy sinh tại miền Trung khi đang thực hiện nhiệm vụ. Ông ra đi, nhưng những gì ông để lại thì vẫn còn mãi. Đó là những chiến công, là tinh thần chiến đấu kiên cường và trên hết là một tấm gương sáng về lòng yêu nước.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những cánh rừng từng vang tiếng súng đã trở lại màu xanh, những con đường từng in dấu chân người lính nay đã trở nên đông vui, nhộn nhịp. Thế hệ trẻ chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường và được theo đuổi những ước mơ của riêng mình. Nhưng để có được cuộc sống ấy, biết bao thế hệ cha anh đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và cả tính mạng.
Mỗi khi nghĩ về Nguyễn Quốc Trị, em càng thêm biết ơn những người lính của thế hệ trước. Câu chuyện về ông giúp em hiểu rằng lòng yêu nước không phải là điều gì quá xa vời. Lòng yêu nước được thể hiện bằng việc dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh khi Tổ quốc cần.
Nguyễn Quốc Trị đã đi qua một thời hoa lửa bằng tất cả lòng dũng cảm của mình. Ông đã sống một cuộc đời không dài, nhưng đầy ý nghĩa. Tên tuổi ông sẽ mãi được nhắc nhớ như một biểu tượng đẹp của người chiến sĩ Việt Nam: mưu trí, quả cảm, kiên cường và luôn đặt Tổ quốc lên trên hết.
Thời gian có thể trôi qua, những thế hệ mới sẽ tiếp tục trưởng thành, nhưng những câu chuyện về Nguyễn Quốc Trị và những người lính năm xưa sẽ không bao giờ mất đi. Bởi chính họ đã dùng tuổi xuân của mình để viết nên những trang sử đẹp nhất, để hôm nay chúng ta được sống dưới bầu trời hòa bình và tự do.


