NGUYỄN QUỐC TRỊ - NHANH NHƯ SÓC, MẠNH NHƯ HỔ
Tác giả: Trần Diệp Anh

Có những người lính đi qua chiến tranh bằng lòng quả cảm và một ý chí không bao giờ lùi bước. Từ những trận đánh khốc liệt nơi chiến trường đến những ngày tháng gian khổ giữa núi rừng, Nguyễn Quốc Trị luôn là người xông lên phía trước, để lại dấu ấn của một người chỉ huy gan dạ, quyết đoán và hết lòng vì đồng đội.
Sinh năm tại Nghệ An, Nguyễn Quốc Trị sớm tham gia kháng chiến. Từ một tiểu đội trưởng, ông từng bước trưởng thành qua nhiều chiến dịch lớn. Trong trận đánh đồn An Châu năm 1947, giữa hàng rào địch cháy rực như ban ngày, ông lập tức chỉ huy đồng đội xông vào chiếm lô cốt, tiêu diệt quân địch. Ở những trận đánh sau đó, ông tiếp tục thể hiện sự mưu trí, táo bạo, nhiều lần đưa đơn vị vượt qua những tình thế hiểm nghèo.
Trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950, Nguyễn Quốc Trị chỉ huy trung đội luồn qua núi, dù nhiều ngày đói khát vẫn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ, tiêu diệt 13 tên địch và bắt sống 9 tên. Qua từng trận đánh, ông trở thành người cán bộ được đồng đội tin tưởng và kính phục.
Năm 1954, trong ngày Hà Nội được giải phóng, Nguyễn Quốc Trị vinh dự kéo lá cờ Tổ quốc tại kỳ đài Hà Nội, khi ông là Trung đoàn trưởng Trung đoàn Thủ đô. Đó là một khoảnh khắc đẹp của cuộc đời người lính: sau bao năm chiến đấu, lá cờ đỏ sao vàng lại tung bay trên bầu trời Thủ đô.
Nhưng chiến tranh chưa dừng lại ở đó. Năm 1967, khi đang là Hiệu trưởng Trường Quân sự Quân khu 4, ông biết phía trước có bom nổ chậm nhưng vẫn quyết định đến động viên bộ đội pháo cao xạ. Ông đã hy sinh trên chính mảnh đất quê hương trong một trận bom.
Nguyễn Quốc Trị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngay từ những đợt phong tặng đầu tiên của Quân đội ta, ông là một trong 4 anh hùng quân đội đầu tiên của Việt Nam.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng nhắc về ông bằng những lời đầy tự hào: “Nhanh như sóc, mạnh như hổ” – một người chiến sĩ luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ và để lại tấm gương sáng cho các thế hệ cán bộ, chiến sĩ.
Ông đã đi qua chiến tranh bằng một trái tim luôn hướng về đồng đội và Tổ quốc. Người anh hùng ấy đã ngã xuống, nhưng khí phách “nhanh như sóc, mạnh như hổ” vẫn còn sống mãi trong ký ức của quân đội và nhân dân.



