NGUYỄN QUYỀN - “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC KHÔNG PHAI”
Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), đoàn viên Chi đoàn Công an, Chi đoàn Trường Mẫu giáo Văn Hải và Chi đoàn Trường Mẫu giáo Khánh Hải thuộc Đoàn phường Ninh Chử đã có dịp đến thăm hỏi, trò chuyện cùng ông Nguyễn Quyền – cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia trong thời kỳ thực hiện nghĩa vụ quốc tế.

Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), đoàn viên Chi đoàn Công an, Chi đoàn Trường Mẫu giáo Văn Hải và Chi đoàn Trường Mẫu giáo Khánh Hải thuộc Đoàn phường Ninh Chử đã có dịp đến thăm hỏi, trò chuyện cùng ông Nguyễn Quyền – cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia trong thời kỳ thực hiện nghĩa vụ quốc tế.
Cuộc gặp gỡ diễn ra trong không gian bình dị của căn nhà nhỏ. Trên chiếc bàn gỗ đã cũ là những tấm huân chương được gìn giữ cẩn thận như những kỷ vật thiêng liêng của một thời tuổi trẻ. Ông Nguyễn Quyền nhẹ nhàng cầm từng tấm huân chương trên tay rồi kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng không thể nào quên.
Ông chia sẻ rằng những ngày đầu nhập ngũ, điều khó khăn nhất không phải là những buổi hành quân dài hay những bữa cơm thiếu thốn, mà là nỗi nhớ nhà. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng côn trùng, tiếng gió rít qua tán lá, ông chỉ mong một lần được nhìn thấy mái nhà thân thuộc và gặp lại cha mẹ. Nhưng rồi nghĩ đến nhiệm vụ của người lính, ông cùng đồng đội lại động viên nhau vượt qua tất cả.
Ông kể, trong một lần đơn vị hành quân qua khu vực vừa xảy ra giao tranh, người dân Campuchia đã mang nước uống và những nắm cơm còn nóng đến tặng bộ đội Việt Nam. Dù ngôn ngữ khác nhau, nhưng ánh mắt biết ơn và những cái nắm tay thật chặt đã giúp những người lính trẻ cảm nhận rõ ý nghĩa của nhiệm vụ quốc tế mà mình đang thực hiện. Chính những tình cảm chân thành ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua biết bao gian khổ.
Điều khiến ông nhớ nhất không phải là chiến công hay phần thưởng, mà là tình đồng đội. Trong chiến tranh, mỗi người lính đều sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và không bao giờ bỏ lại đồng đội phía sau. Ông xúc động kể về những người bạn đã cùng mình chia ngọt sẻ bùi, có người trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi đất bạn. Mỗi lần nhắc đến họ, giọng ông chùng xuống, đôi mắt ánh lên niềm tiếc thương xen lẫn tự hào.
Ông bảo:
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội thì chưa bao giờ phai nhạt. Điều hạnh phúc nhất của ông hôm nay là được sống trong hòa bình, được nhìn thấy thế hệ trẻ học tập, lao động và xây dựng quê hương ngày càng phát triển."
Những lời tâm sự giản dị ấy khiến chúng tôi hiểu rằng giá trị của hòa bình không chỉ được đánh đổi bằng máu và nước mắt, mà còn bằng cả tuổi thanh xuân của biết bao người lính.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trước khi chia tay, ông Nguyễn Quyền gửi gắm đến thế hệ trẻ:
"Các cháu hãy biết trân trọng cuộc sống hôm nay. Dù ở bất cứ cương vị nào cũng phải sống có trách nhiệm, đoàn kết, yêu quê hương và luôn cố gắng cống hiến cho xã hội. Đó là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc."
Buổi gặp gỡ khép lại nhưng những câu chuyện của ông vẫn còn đọng mãi trong lòng mỗi đoàn viên. Không cần những lời lẽ hào hùng, chính sự chân thành của người lính năm xưa đã giúp chúng tôi cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình, của độc lập và trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.
"Ký ức thời hoa lửa" sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống được trao từ thế hệ đi trước đến thế hệ hôm nay. Để từ đó, mỗi đoàn viên, thanh niên càng ý thức hơn trong việc học tập, rèn luyện, cống hiến, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Tri ân quá khứ – Vững bước tương lai. Mỗi việc làm tốt hôm nay chính là lời biết ơn sâu sắc nhất dành cho những người đã cống hiến tuổi xuân vì độc lập, tự do của dân tộc.
Người viết
Trần Bích Đẩu


