NGUYỄN QUYỀN – "MỘT LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI”
Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), đoàn viên Chi đoàn Công an, Chi đoàn Trường Mẫu giáo Văn Hải và Chi đoàn Trường Mẫu giáo Khánh Hải thuộc Đoàn phường Ninh Chử đã đến thăm ông Nguyễn Quyền – cựu chiến binh từng thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia.

Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), đoàn viên Chi đoàn Công an, Chi đoàn Trường Mẫu giáo Văn Hải và Chi đoàn Trường Mẫu giáo Khánh Hải thuộc Đoàn phường Ninh Chử đã đến thăm ông Nguyễn Quyền – cựu chiến binh từng thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia.
Khác với suy nghĩ ban đầu rằng sẽ được nghe những câu chuyện về những trận đánh ác liệt, điều khiến chúng tôi xúc động nhất lại là một câu chuyện rất đời thường.
Ông Nguyễn Quyền mở chiếc hộp gỗ nhỏ đã cũ, lấy ra một lá thư được gấp cẩn thận. Tờ giấy đã ngả màu theo năm tháng, những nét chữ cũng không còn rõ như xưa.
Ông mỉm cười rồi kể:
"Đó là lá thư ông viết cho gia đình khi mới sang chiến trường. Viết xong nhưng chưa kịp gửi thì đơn vị phải cơ động làm nhiệm vụ. Sau nhiều tháng, lá thư vẫn còn nằm trong ba lô. Đến khi có dịp quay lại thì địa điểm gửi thư không còn nữa. Ông giữ nó đến tận bây giờ."
Lá thư ấy không nói về bom đạn hay chiến công. Chỉ là vài dòng hỏi thăm cha mẹ, dặn em trai cố gắng học hành và nhắn rằng mình vẫn khỏe để gia đình yên tâm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ông bảo, ngày ấy người lính nào cũng có một nỗi nhớ. Nhớ bữa cơm gia đình, nhớ tiếng gọi của mẹ, nhớ những con đường quê. Nhưng tất cả đều gác lại phía sau để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông kể rằng cuộc sống nơi chiến trường rất thiếu thốn. Những ngày hành quân dài dưới cái nắng gay gắt, có khi cả đơn vị chỉ chia nhau từng ngụm nước. Đêm xuống, mọi người thay nhau canh gác, chỉ mong sáng mai cả đơn vị vẫn bình yên.
Điều quý giá nhất mà ông nhận được sau những năm tháng quân ngũ không phải là những tấm bằng khen, mà là tình đồng đội.
"Có những người chỉ quen nhau vài tháng nhưng sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau. Tình cảm ấy không gì có thể thay thế được."
Nói đến đây, ông lặng người nhìn xa xăm. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người đồng đội vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người lính già.
Ông nhẹ nhàng nhắn nhủ thế hệ trẻ:
"Đừng để lòng yêu nước chỉ thể hiện trong lời nói. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ như học tập tốt, làm việc có trách nhiệm, sống tử tế với mọi người và góp sức xây dựng quê hương."
Buổi trò chuyện kết thúc khi nắng chiều dần buông xuống. Chúng tôi ra về mang theo nhiều cảm xúc. Không phải ai cũng trải qua chiến tranh, nhưng mỗi người đều có thể gìn giữ hòa bình bằng cách sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
Những câu chuyện của ông Nguyễn Quyền sẽ còn được kể mãi, không chỉ để nhớ về một thời hoa lửa, mà còn để nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình, biết sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.
Tri ân quá khứ – Gìn giữ hòa bình – Tiếp nối truyền thống.
Ninh Chử, ngày 26 tháng 6 năm 2026
Người viết
Huỳnh Thị Mai Trang



