Nguyễn Sơn và đời sống văn hóa kháng chiến
Một trong những điểm đặc biệt ở Nguyễn Sơn là ông luôn kết hợp công tác quân sự với giáo dục, văn hóa và văn nghệ.
Nhắc đến một vị tướng, người ta thường nghĩ đến chiến trường, bản đồ và những kế hoạch quân sự.
Nhưng Nguyễn Sơn lại có một hình ảnh khác.
Ông rất quan tâm đến văn hóa.
Trong thời gian làm việc tại Liên khu 4, ông khuyến khích các hoạt động văn nghệ, báo chí và giáo dục.
Theo các nghiên cứu về Nguyễn Sơn, trong thời gian làm Khu trưởng Liên khu 4, ông tạo điều kiện cho đời sống văn hóa và các hoạt động tranh luận, sáng tác phát triển khá sôi nổi.
Điều này xuất phát từ quan niệm của ông rằng một đội quân muốn chiến đấu lâu dài không thể chỉ dựa vào vũ khí.
Người lính cũng cần đời sống tinh thần.
Một bài hát có thể động viên chiến sĩ.
Một vở kịch có thể phản ánh cuộc sống.
Một bài báo có thể giải thích nhiệm vụ.
Một lớp học có thể nâng cao nhận thức.
Nguyễn Sơn hiểu rất rõ điều đó.
Bản thân ông cũng là người có kiến thức văn hóa rộng.
Ông đọc nhiều, quan tâm đến nghệ thuật và thích trao đổi với trí thức.
Trong hoàn cảnh chiến tranh, cách làm ấy khá đặc biệt.
Ông muốn biến văn hóa thành một phần của cuộc kháng chiến.
Không phải văn hóa để giải trí đơn thuần.
Mà là văn hóa phục vụ con người.
Phục vụ tinh thần chiến đấu.
Phục vụ việc xây dựng một xã hội mới.
Đây cũng là lý do Nguyễn Sơn được đánh giá không chỉ là một nhà quân sự mà còn là một người có đóng góp trong xây dựng đời sống văn hóa mới.
Ông hiểu rằng một cuộc kháng chiến muốn thành công phải huy động được sức mạnh toàn diện của con người.
Sức mạnh ấy bao gồm cả trí tuệ, tinh thần và niềm tin.
Vì vậy, bên cạnh thao trường, Nguyễn Sơn còn quan tâm đến sân khấu.
Bên cạnh quân sự, ông nói về văn hóa.
Bên cạnh kỷ luật, ông chú ý đến đời sống tinh thần.
Đó là một trong những nét làm nên hình ảnh riêng của “Lưỡng quốc Tướng quân”.



