NGUYỄN SÔNG THAO – NGƯỜI ANH HÙNG CHƯA KỊP BẾ CON
tác giả: Trần Diệp Anh
Nguyễn Sông Thao sinh ra tại Nghệ An, mang trong mình khí chất kiên cường của người con xứ Nghệ. Năm 1968, ông tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện tại Quỳnh Lưu, nhờ phẩm chất và năng lực nổi bật, ông được lựa chọn đào tạo cán bộ. Trong những năm tháng chiến tranh, ông gặp Hồ Thị Hoài Thu, cô gái quê Quỳnh Đôi. Tình yêu giản dị nảy nở giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa.
Cuối năm 1972, hai người tổ chức một đám cưới đơn sơ. Hạnh phúc vừa đến, Nguyễn Sông Thao lại lên đường, để người vợ trẻ ở quê nhà mòn mỏi chờ mong. Năm 1974, sau khi tốt nghiệp sĩ quan, ông được bổ nhiệm làm Trung đội trưởng Trung đội 2, Đại đội 2, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 273, Sư đoàn 341. Ông trực tiếp chỉ huy bộ đội chiến đấu tại Dầu Tiếng, Đường 13, Sài Gòn – Gia Định và tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Trưa 30/4/1975, ông cùng đồng đội tiến vào giải phóng Sài Gòn.
Cuối năm 1975, sau nhiều năm xa cách, ông mới có một tháng nghỉ phép bên vợ. Khi trở lại đơn vị, ông không biết rằng người vợ trẻ đang mang trong mình đứa con đầu lòng. Tháng 10/1976, Nguyễn Văn Trường chào đời. Một tấm ảnh con trai được gửi vào chiến trường khiến người cha vô cùng hạnh phúc. Trong những lá thư gửi về, ông vẫn hẹn: “Đánh xong trận này, anh sẽ về với em và con”.
Nhưng lời hẹn ấy mãi không thành.
Sau khi đất nước thống nhất, Nguyễn Sông Thao tiếp tục cùng Sư đoàn 341 chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Trên cương vị Đại đội trưởng, Tiểu đoàn phó rồi Tiểu đoàn trưởng, ông trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh. Ngày 18/7/1978, trong một trận chiến ác liệt tại Campuchia, ông anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi.
Ông ra đi khi chưa một lần được bế con, chưa từng nghe tiếng con gọi cha. Người vợ trẻ ở lại một mình nuôi con, gần nửa thế kỷ gìn giữ ký ức về người chồng đã khuất. Sau này, Nguyễn Văn Trường cũng khoác lên mình màu áo lính, tiếp nối truyền thống mà cha để lại.
Ngày 20/12/1979, Nguyễn Sông Thao được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cuộc đời ông khép lại quá sớm, nhưng tình yêu dành cho gia đình và Tổ quốc vẫn còn sống mãi. Với người con chưa từng biết mặt cha, tình yêu ấy chỉ được cảm nhận qua những lá thư và lời hẹn dang dở: “Đánh xong trận này, anh sẽ về với em và con”.



