Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn T. Ngân Khánh

Anh hùng liệt sĩ Lê Đình Chinh. Anh sinh năm 1960, là chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang, nay là Bộ đội Biên phòng; hy sinh ngày 25/8/1978 tại mặt trận Cao Lộc, Lạng Sơn khi mới 18 tuổi và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 30/8/1978.

Thái Nguyên05/06/2026Nguyễn T. Ngân Khánh (ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KỸ THUẬT CÔNG NGHỆ VIỆT-ĐỨC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những tuổi mười tám vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, còn mơ những giấc mơ trong trẻo của tuổi trẻ, còn được sống trong vòng tay mẹ cha và những ngày bình yên nơi quê nhà. Nhưng cũng có những tuổi mười tám đã đứng nơi tuyến đầu Tổ quốc, giữa gió núi biên cương, giữa hiểm nguy cận kề, lấy chính tuổi xuân của mình để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của non sông.

Lê Đình Chinh là một tuổi mười tám như thế.

Anh sinh ra trong một gia đình bình dị, lớn lên giữa những năm tháng đất nước vừa đi qua chiến tranh, hòa bình chưa lâu thì biên giới lại dậy sóng. Tuổi thơ của anh không có nhiều đủ đầy, nhưng có tình yêu quê hương, có sự dạy dỗ của gia đình, có những bài học giản dị về lòng tự trọng, về trách nhiệm của người con đất Việt đối với Tổ quốc.

Khi khoác lên mình màu áo người chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang, Lê Đình Chinh còn rất trẻ. Ở tuổi ấy, có lẽ anh cũng như bao thanh niên khác: cũng biết nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những bữa cơm quê, nhớ những con đường quen thuộc, nhớ bạn bè và những tháng ngày bình yên. Nhưng người lính trẻ ấy hiểu rằng phía sau lưng mình là đất nước, là Nhân dân, là gia đình, là những mái nhà cần được bảo vệ.

Biên giới phía Bắc những năm ấy không yên bình. Nơi núi rừng Lạng Sơn, mỗi người lính đứng gác không chỉ canh giữ một cột mốc, một con đường, một cửa khẩu, mà còn canh giữ danh dự và chủ quyền của Tổ quốc. Gió biên cương lạnh, đường tuần tra gian khó, nhiệm vụ nặng nề, nhưng trong trái tim người lính trẻ vẫn cháy lên niềm tin: đã là người chiến sĩ thì phải đứng vững nơi tuyến đầu.

Ngày 25 tháng 8 năm 1978, trong lúc làm nhiệm vụ ở khu vực biên giới Cao Lộc, Lạng Sơn, Lê Đình Chinh đã anh dũng chiến đấu và hy sinh. Khi ấy, anh mới tròn mười tám tuổi. Mười tám tuổi — một đời người còn quá trẻ. Mười tám tuổi — bao ước mơ còn chưa kịp mở ra. Mười tám tuổi — bao lời hứa với mẹ cha, bao dự định cho tương lai còn dang dở.

Nhưng chính ở tuổi mười tám ấy, anh đã làm nên một lựa chọn lớn lao: đặt Tổ quốc lên trên sự sống của mình.

Có thể trong khoảnh khắc cuối cùng, anh cũng nhớ về mẹ. Nhớ về quê hương. Nhớ về những ngày còn là một cậu bé bình thường chưa biết đến sự khốc liệt của chiến trường. Nhưng người lính trẻ ấy đã không lùi bước. Bởi trước mặt anh là biên cương Tổ quốc. Sau lưng anh là đồng đội, là Nhân dân, là đất nước vừa giành được độc lập, thống nhất sau bao năm máu lửa.

Lê Đình Chinh ngã xuống, nhưng sự hy sinh của anh không mất đi trong im lặng. Anh trở thành người chiến sĩ tiêu biểu của tuổi trẻ Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ biên giới phía Bắc. Tên anh được đặt cho trường học, con đường, nông trường, như một cách để Nhân dân nhắc nhớ rằng: có một người lính trẻ đã gửi lại tuổi mười tám nơi phên dậu Tổ quốc.

Câu chuyện về Lê Đình Chinh làm lòng người xúc động bởi sự giản dị mà lớn lao. Anh không có nhiều năm tháng để viết tiếp cuộc đời mình. Anh không để lại những trang nhật ký dài, không kịp sống một tuổi trẻ trọn vẹn trong hòa bình. Nhưng anh đã để lại một điều quý giá hơn: hình ảnh người chiến sĩ trẻ dám đứng nơi hiểm nguy, dám hy sinh để bảo vệ biên cương, dám lấy máu mình viết nên lời thề giữ nước.

Hôm nay, khi đất nước đang phát triển trong hòa bình, những đường biên, cột mốc vẫn ngày đêm có những người lính âm thầm canh giữ. Có thể chúng ta không nhìn thấy hết những gian khổ ấy, nhưng bình yên mà mỗi người đang có luôn được dựng xây từ sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước và cả sự lặng thầm của những người lính hôm nay.

Noi gương Lê Đình Chinh không chỉ là nhắc lại một cái tên trong lịch sử. Noi gương anh là biết sống có trách nhiệm với Tổ quốc, biết trân trọng hòa bình, biết yêu từng tấc đất quê hương, biết học tập, lao động, rèn luyện để xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Tuổi trẻ hôm nay có thể không phải đối mặt với khói lửa nơi biên giới như anh năm xưa, nhưng vẫn cần một tinh thần dũng cảm: dũng cảm vượt qua khó khăn, dũng cảm chống lại sự thờ ơ, dũng cảm sống tử tế, trung thực, có ích và biết cống hiến cho cộng đồng.

Lê Đình Chinh đã dừng lại ở tuổi mười tám.

Nhưng tuổi mười tám ấy không hề mất.

Tuổi mười tám ấy ở lại với núi rừng Lạng Sơn.

Ở lại với những cột mốc biên cương.

Ở lại trong lòng biết ơn của Nhân dân.

Giữa thời hoa lửa, có một người lính trẻ đã gửi tuổi xuân nơi tuyến đầu Tổ quốc. Người lính ấy mang tên Lê Đình Chinh — tuổi mười tám bất tử của biên cương Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn