Bài viết

Nguyễn Tấn Lực — “Tuổi thơ dữ dội trên miền đất anh hùng”

Đà Nẵng04/12/2025Chi đoàn giáo viên (Chi đoàn trường THCS Cao Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Tấn Lực — “Tuổi thơ dữ dội trên miền đất anh hùng”

Sinh năm 1952 tại làng Đông Trà, xã Hòa Long, huyện Hòa Vang — khi mới 12 tuổi, Nguyễn Tấn Lực đã được bầu làm Đội trưởng “Đội Thiếu niên Tiền phong” của xã. Trong bối cảnh chiến tranh lan rộng, những con đường quanh Hòa Vang — Non Nước, Điện Ngọc, núi Ngũ Hành Sơn… — trở thành chiến tuyến, nơi du kích và thiếu niên như Lực âm thầm hoạt động, làm công tác cảnh giới, đào hào, vận chuyển vũ khí…

Lực và đồng đội đầu tiên làm những công việc như cắm chông, đào giao thông hào, làm hàng rào, cảnh giới cho du kích và bộ đội.
Có lần, khi địch đồn trú gần khu Chợ Non Nước — Điện Ngọc, cậu thiếu niên 13 tuổi liều lĩnh “lẻn” vào căn cứ địch để thu thập thông tin, vũ khí, thuốc nổ cho du kích. Một lần theo kế hoạch, Lực được giao nhiệm vụ mang thuốc nổ vào một quán ăn nơi tên tay sai ác ôn thường lui tới — sẵn sàng thực hiện một trận phục kích.

Trong thời khắc đó, cậu bé Lực không còn là trẻ con mà là “mắt, tai, bàn tay” của lực lượng cách mạng — canh gác, chở che, thu thập vũ khí, thông tin; giúp bảo vệ lực lượng chính thức, hỗ trợ đánh giặc.
Máu, sợ hãi, nguy hiểm không làm cậu chùn bước — trái lại, càng hun đúc ý chí, lòng yêu quê hương, khát vọng một ngày miền đất được tự do.

Nhiều năm sau, mặc dù chiến tranh đã lùi, Lực vẫn giữ vững ký ức về những ngày gian khổ, sục sôi cách mạng. Câu chuyện về một thiếu niên du kích nơi Hòa Vang trở thành ký ức sâu sắc — vừa là minh chứng lịch sử, vừa là bài học cho thế hệ trẻ.
Qua thời gian, cùng với sự thay đổi về đất đai, dân cư, nhiều con đường, địa danh xưa đã biến mất — nhưng trong lòng người còn sống, ký ức ấy vẫn vẹn nguyên.

Hành trình của Lực gợi nhắc: chiến tranh không phân biệt tuổi tác — sự hy sinh, đóng góp có thể đến từ những người rất trẻ.
Qua câu chuyện của ông, ta hiểu thêm rằng “hoa lửa” của Hòa Vang — của Đà Nẵng — không chỉ nằm ở các trận đánh lớn, mà còn ở những việc nhỏ: cảnh giới, chở che, làng xóm ủng hộ, là thiếu niên dám xông pha.
Với thế hệ hôm nay, ký ức ấy cần được trân trọng — không chỉ để tưởng nhớ, mà để thấm vào tâm hồn mỗi người: rằng tự do, hòa bình hôm nay là nhờ mồ hôi, xương máu của bao thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn