NGUYỄN TẤN THỌ
Chú Nguyễn Tấn Thọ sinh năm 1965, hiện sinh sống tại phường Long Châu, tỉnh Vĩnh Long. Với chú, những năm tháng tham gia kháng chiến tại chiến trường Biên giới Tây Nam là một phần ký ức không thể nào quên – vừa gian khổ, vừa thiêng liêng, gắn liền với tuổi trẻ, tình đồng đội và tình yêu sâu nặng dành cho Tổ quốc. Năm ấy, khi vừa tròn mười tám đôi mươi, chú Thọ rời quê nhà Long Châu lên đường nhập ngũ. Hành trang mang theo không có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo, lá thư dặn dò của má và một niềm tin rất giản dị: đi để bảo vệ biên cương, để quê hương được bình yên. Những ngày đầu đặt chân đến chiến trường Biên giới Tây Nam, chú và đồng đội phải làm quen với điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Rừng rậm, nắng gắt ban ngày, sương lạnh ban đêm, bữa ăn nhiều khi chỉ là cơm độn với muối hoặc rau rừng. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, tinh thần của người lính lại càng thêm bền bỉ. Kỷ niệm mà chú Thọ nhớ nhất là những đêm hành quân trong im lặng. Dưới ánh trăng mờ, từng hàng người nối nhau băng qua rừng, qua những con đường đất lầy lội. Không ai nói với ai lời nào, chỉ nghe tiếng bước chân và nhịp thở đều đều. Chú kể, có những lúc mệt đến rã rời, nhưng chỉ cần nhìn thấy đồng đội bên cạnh vẫn kiên cường tiến bước, chú lại tự nhủ mình không được bỏ cuộc. Tình đồng đội trong chiến trường không cần nhiều lời, chỉ là chia nhau ngụm nước, nắm cơm, hay một cái vỗ vai đúng lúc cũng đủ tiếp thêm sức mạnh. Trong những lần đóng quân dài ngày, chú Thọ cùng anh em thường tranh thủ viết thư về nhà. Lá thư gửi đi có khi rất lâu mới đến nơi, nhưng chỉ cần nhận được vài dòng hồi âm từ gia đình là lòng người lính lại ấm lên giữa chiến trường xa xôi. Chú nhớ mãi cảm giác xúc động khi đọc thư má, dặn phải giữ gìn sức khỏe và tin rằng ngày hòa bình sẽ sớm trở về. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương, chú Thọ tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống bình dị nơi phường Long Châu. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về Biên giới Tây Nam vẫn luôn sống động trong tâm trí chú. Với chú, đó không chỉ là kỷ niệm của gian khổ, mà còn là quãng đời đáng tự hào – nơi chú đã sống trọn vẹn với lý tưởng, với tình đồng đội và trách nhiệm của một người con đất Việt.



