NGUYỄN TẤT THÀNH: NGƯỜI NHÓM LỬA CHO NHỮNG ĐÓA HOA ĐỘC LẬP
NGUYỄN TẤT THÀNH: NGƯỜI NHÓM LỬA CHO NHỮNG ĐÓA HOA ĐỘC LẬP
( T/g Nguyễn Đức Nam – THPT Tiên Du số 1 )
Cụm từ "Thời hoa lửa" thường gợi nhắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị hay đường Trường Sơn huyền thoại. Đó là thời kỳ mà sắc đỏ của hoa phượng hòa cùng sắc đỏ của lửa đạn chiến trường. Thế nhưng, nếu ngược dòng thời gian về những năm đầu thế kỷ XX, ta sẽ nhận ra rằng: Để có một thế hệ thanh niên sẵn sàng dấn thân vào "lửa" những năm 1970, đã có một "người nhóm lửa" vĩ đại từ sáu thập kỷ trước đó. Người thanh niên ấy chính là Nguyễn Tất Thành.
Câu chuyện của Nguyễn Tất Thành không chỉ là hành trình tìm đường cứu nước, mà còn là bản tình ca đầu tiên của tuổi trẻ Việt Nam – một "đóa hoa" thanh xuân dám tự mình dấn thân vào biển lửa để tìm ra ánh sáng cho dân tộc.
Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, Nguyễn Tất Thành đã chứng kiến nỗi đau của người dân mất nước. Những phong trào yêu nước của các bậc tiền bối như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh dù hừng hực khí thế nhưng vẫn chưa tìm được lối thoát.
Năm 1911, khi vừa tròn 21 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, Nguyễn Tất Thành đứng trước một lựa chọn mang tính định mệnh. Thay vì chọn con đường khoa bảng để vinh thân phì gia, hay đi theo những lối mòn cũ, Người chọn ra đi. "Thời hoa lửa" của Nguyễn Tất Thành bắt đầu từ khoảnh khắc Người đặt chân lên con tàu Amiral Latouche-Tréville tại bến cảng Nhà Rồng.Với hai bàn tay trắng và một ý chí sắt đá, Người chấp nhận làm những công việc nặng nhọc nhất: phụ bếp, quét tuyết, bồi bàn... để có cơ hội quan sát thế giới. Đó chính là sự hy sinh "đóa hoa" cá nhân cho một lý tưởng lớn lao hơn. Lửa ở đây không chỉ là lửa đạn, mà là ngọn lửa cháy bỏng trong tim của một người trai trẻ không cam chịu kiếp nô lệ.Suốt 30 năm bôn ba qua 4 châu lục và gần 30 quốc gia, Nguyễn Tất Thành (lúc này là Nguyễn Ái Quốc) đã trải qua những thử thách nghiệt ngã.Người đã sống trong những căn phòng thiếu sưởi ấm giữa mùa đông Paris, chia đôi viên gạch nung để giữ ấm. Người đã nếm trải sự lạnh lẽo của nhà tù và sự truy đuổi gắt gao của kẻ thù.Giữa những gian lao ấy, "đóa hoa" trí tuệ của Người vẫn không ngừng nở rộ. Người tự học ngoại ngữ, viết báo, tham gia các hoạt động chính trị để tìm ra chân lý: "Muốn cứu nước và giải phóng dân tộc không có con đường nào khác con đường cách mạng vô sản".Hành trình của Người chính là minh chứng rõ nhất cho tinh thần: Tuổi trẻ không phải để hưởng thụ, mà để rèn luyện trong "lửa" khó khăn để trở nên rực rỡ và có ích cho đời.
Năm 1941, Người trở về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Từ lán Khuổi Nậm, hang Pác Bó, ngọn lửa mà Người mang về đã bùng cháy mạnh mẽ trong lòng nhân dân.Đặc biệt, Nguyễn Tất Thành – Hồ Chí Minh luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào thanh niên. Người hiểu rằng, thanh niên chính là những đóa hoa của xã hội, và nếu được rèn luyện trong lửa đỏ cách mạng, họ sẽ trở thành những chiến sĩ kiên trung nhất.Tại Quảng Châu, Người đã đào tạo những hạt giống đỏ đầu tiên cho cách mạng Việt Nam. Họ chính là những đóa hoa đầu mùa, sẵn sàng hy sinh để dọn đường cho ngày độc lập.Lời dạy của Người: "Không có việc gì khó / Chỉ sợ lòng không bền" đã trở thành phương châm sống cho thanh niên. Chính ngọn lửa từ tư tưởng Hồ Chí Minh đã thôi thúc hàng vạn sinh viên rời giảng đường đại học năm 1972 để vào chiến trường Quảng Trị. Họ đi theo tiếng gọi của "Bác Hồ", đi để biến "thời hoa lửa" của mình thành mùa xuân của đất nước.
Có một sợi dây vô hình kết nối giữa người thanh niên Nguyễn Tất Thành năm 1911 và những người lính sinh viên năm 1972.Một bên là dấn thân vào biển cả bao la để tìm đường, một bên là dấn thân vào mưa bom bão đạn để giữ nước. Cả hai đều đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết, sẵn sàng dùng máu của mình để tô thắm cho màu cờ sắc áo.
Hình ảnh Bác Hồ với bộ quần áo kaki sờn bạc, đôi dép cao su giản dị chính là ngọn hải đăng rực sáng giữa bóng tối của chiến tranh, tiếp thêm sức mạnh cho những người con "vào sinh ra tử" tại Thành cổ Quảng Trị hay trên đường Trường Sơn.
"Thời hoa lửa" của dân tộc đã khép lại bằng ngày toàn thắng, nhưng ngọn lửa mà Nguyễn Tất Thành đã nhen nhóm thì vẫn luôn rực cháy. Với những học sinh lớp 10 hiện nay, "lửa" không còn là bom đạn, mà là lửa của sự sáng tạo, lửa của đam mê và lửa của lòng yêu nước trong thời đại mới.
Câu chuyện về Nguyễn Tất Thành nhắc nhở chúng ta rằng: Tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết sống vì một lý tưởng cao đẹp. Hãy sống sao cho xứng đáng với những "đóa hoa" đã ngã xuống trong lửa đỏ, để mỗi chúng ta hôm nay đều là một đóa hoa thơm ngát đóng góp cho sự phát triển của quê hương Việt Nam.



