NGUYỄN TẤT THÀNH – NGƯỜI THANH NIÊN RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
Có những cuộc đời bắt đầu từ một ước mơ.
Có những ước mơ lớn lên từ nỗi đau của quê hương.
Và có những người trẻ, khi tuổi đời còn rất trẻ, đã dám lựa chọn một con đường mà chính họ cũng chưa biết sẽ dẫn mình đến đâu.
Hơn một thế kỷ trước, có một người thanh niên như thế.
Tên anh là Nguyễn Tất Thành.
1. Cậu bé lớn lên giữa những năm đất nước mất nước
Nguyễn Tất Thành sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890, tại quê nội ở làng Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.
Tuổi thơ của Nguyễn Tất Thành gắn với quê hương xứ Nghệ – một vùng đất giàu truyền thống yêu nước.
Từ nhỏ, Nguyễn Tất Thành đã được nghe cha, nghe những người lớn trong gia đình kể về đất nước.
Anh nhìn thấy cuộc sống khó khăn của người dân.
Đất nước khi ấy đang nằm dưới ách thống trị của thực dân Pháp.
Những câu hỏi về vận mệnh dân tộc dần lớn lên trong tâm trí người thanh niên.
Tại sao đất nước mình lại mất độc lập?
Tại sao người Việt Nam phải chịu cảnh lầm than?
Và quan trọng hơn:
Làm thế nào để đất nước có thể thoát khỏi cảnh mất nước?
Những câu hỏi ấy đã theo Nguyễn Tất Thành trong những năm tháng tuổi trẻ.
2. Người thanh niên không muốn đi theo con đường cũ
Đầu thế kỷ XX, nhiều phong trào yêu nước diễn ra.
Những người đi trước đã tìm nhiều con đường để giành lại độc lập.
Nguyễn Tất Thành rất khâm phục lòng yêu nước của các bậc tiền bối.
Nhưng anh cũng nhận ra rằng những con đường ấy chưa đưa dân tộc đến được thắng lợi.
Người thanh niên Nguyễn Tất Thành bắt đầu suy nghĩ:
Muốn cứu nước, phải tìm một con đường mới.
Đó là một quyết định không hề dễ dàng.
Bởi con đường phía trước hoàn toàn chưa rõ ràng.
3. Ngày người thanh niên bước xuống con tàu
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành lên con tàu Amiral Latouche-Tréville để ra đi tìm đường cứu nước.
Khi ấy, anh mới 21 tuổi.
Không phải một người giàu có.
Không có trong tay một lực lượng lớn.
Không biết phía trước sẽ có những gì.
Anh chỉ mang theo khát vọng tìm ra con đường giúp đồng bào mình thoát khỏi cảnh mất nước.
Nguyễn Tất Thành rời quê hương.
Phía sau là đất nước.
Phía trước là biển cả mênh mông.
Con tàu bắt đầu rời bến.
Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, người thanh niên trẻ cũng không thể biết rằng chuyến đi của mình sẽ làm thay đổi lịch sử dân tộc.
4. Một mình giữa thế giới rộng lớn
Nguyễn Tất Thành đã đi qua nhiều quốc gia và làm nhiều công việc để sinh sống.
Anh quan sát cuộc sống của người lao động.
Anh tìm hiểu xã hội ở những nơi mình đi qua.
Anh muốn tận mắt nhìn thấy các nước phương Tây – nơi người ta từng nói về những giá trị như tự do và bình đẳng.
Nhưng càng đi, Nguyễn Tất Thành càng hiểu rõ hơn sự bất công của chủ nghĩa thực dân.
Anh nhận ra rằng ở đâu cũng có những người lao động nghèo khổ.
Những suy nghĩ ấy giúp anh từng bước tìm ra con đường đấu tranh phù hợp với dân tộc Việt Nam.
5. Từ Nguyễn Tất Thành đến Nguyễn Ái Quốc
Năm 1919, tại Pháp, Nguyễn Tất Thành – với tên Nguyễn Ái Quốc – thay mặt những người Việt Nam yêu nước gửi tới Hội nghị Versailles bản yêu sách đòi các quyền tự do, dân chủ và quyền bình đẳng cho nhân dân Việt Nam.
Bản yêu sách không được các nước đế quốc chấp nhận.
Nhưng sự kiện ấy cho thấy một điều:
Người thanh niên Việt Nam ấy đã bước lên diễn đàn quốc tế để nói về quyền lợi của dân tộc mình.
Sau nhiều năm tìm kiếm, nghiên cứu và hoạt động cách mạng, Nguyễn Ái Quốc đã tiếp cận được chủ nghĩa Marx – Lenin và xác định con đường cách mạng vô sản là con đường giải phóng dân tộc.
Từ đây, hành trình tìm đường cứu nước của người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã mở sang một giai đoạn mới.
6. Người ra đi năm ấy và đất nước hôm nay
Ngày Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, có lẽ không ai có thể hình dung được tương lai.
Một người thanh niên 21 tuổi.
Một chuyến tàu.
Một hành trình chưa biết ngày trở về.
Nhưng từ quyết tâm của người thanh niên ấy, một hành trình lịch sử đã bắt đầu.
Năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Người thanh niên Nguyễn Tất Thành năm xưa đã trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh.
7. Bài học từ một tuổi trẻ
Ngày hôm nay, chúng ta nhìn lại hành trình của Nguyễn Tất Thành không chỉ để nhớ một nhân vật lịch sử.
Điều đáng nhớ hơn là tinh thần dám nghĩ, dám đi và dám tìm một con đường mới.
Ở tuổi 21, khi nhiều người còn đang nghĩ về tương lai của riêng mình, Nguyễn Tất Thành đã trăn trở về tương lai của cả dân tộc.
Người ra đi không phải vì biết chắc mình sẽ thành công.
Người ra đi vì tin rằng:
Nếu không tìm kiếm, sẽ không bao giờ tìm thấy con đường.
Tuổi trẻ hôm nay không phải đối mặt với chiến tranh và mất nước như thế hệ Nguyễn Tất Thành.
Nhưng mỗi người trẻ vẫn có một “con đường” của riêng mình.
Đó là con đường học tập.
Con đường rèn luyện.
Con đường sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
KẾT
Có một ngày tháng Sáu năm 1911...
Một người thanh niên trẻ đứng trước biển.
Sau lưng anh là quê hương.
Trước mặt anh là một thế giới rộng lớn.
Anh không biết mình sẽ đi bao xa.
Không biết bao giờ trở về.
Nhưng anh biết một điều:
Đất nước đang cần một con đường.
Và anh quyết định lên đường tìm kiếm.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua.
Con tàu năm xưa đã trở thành một phần của lịch sử.
Bến Nhà Rồng hôm nay vẫn đứng đó.
Và câu chuyện về người thanh niên Nguyễn Tất Thành vẫn được kể lại cho những thế hệ sau.
Không phải chỉ để nhớ về một con người vĩ đại.
Mà để nhắc mỗi chúng ta rằng:
Một ước mơ lớn có thể bắt đầu từ một người trẻ.
Một hành trình lớn có thể bắt đầu từ một bước chân.
Và một người thanh niên, nếu có lý tưởng, có nghị lực và biết sống vì cộng đồng, có thể tạo nên những điều làm thay đổi lịch sử.
Năm ấy, Nguyễn Tất Thành ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Người đi tìm đường cứu nước.
Và từ chuyến đi ấy, một trang sử mới của dân tộc Việt Nam đã bắt đầu.



