Bài viết

NGUYỄN THÁI BÌNH – TIẾNG KÊU XÉ RUỘT TỪ ĐẤT MỸ VÀ TRÁI TIM TUỔI 24 DÂNG TRỌN CHO TỔ QUỐC

Từ trường Đại học Washington đến trụ sở Liên Hợp Quốc giữa lòng nước Mỹ, tiếng nói đanh thép tố cáo chiến tranh xâm lược của người sinh viên Long An Nguyễn Thái Bình đã làm lay động dư luận quốc tế. Sự hy sinh ngạo nghễ của anh ở tuổi 24 ngay khi vừa chạm chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất đã tạc nên một biểu tượng bất tử cho khí tiết kiên trung của trí thức trẻ Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh21/08/2026Đoàn xã Nhân Cơ (Nhân Cơ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bức tranh hào hùng của phong trào học sinh, sinh viên thời kỳ chống Mỹ, cái tên Nguyễn Thái Bình luôn hiện lên như một nốt trầm vô cùng bi oai nhưng rực rỡ. Sinh năm 1948 tại xã Trường Bình, huyện Cần Giuộc (tỉnh Long An), anh lớn lên trong một gia đình lao động nghèo đông con. Dù cuộc sống chắt chiu gian khổ, cha mẹ anh – ông Nguyễn Văn Hai và bà Lê Thị Anh – vẫn hết lòng nuôi dạy các con thành tài, vun đắp trong lòng người con trai cả một tình yêu quê hương da diết.

Sớm bộc lộ trí tuệ xuất sắc, sau khi học tại Trường Pétrus Ký (Sài Gòn), năm 1968, Nguyễn Thái Bình nhận học bổng sang Mỹ du học tại Đại học Washington. Đứng giữa giảng đường phương Tây hiện đại, trái tim người thanh niên Việt Nam ấy vẫn đau đau hướng về quê nhà đang chìm trong bão lửa.

Mùa hè năm 1970, anh trở về thăm quê. Chiếc xe Honda 67 đã cùng anh rong đuổi khắp dải đất miền Nam, chứng kiến tận mắt những xóm làng bị san phẳng, những đứa trẻ mồ côi nheo nhóc và xác người ngã xuống dưới mưa bom pháo đạn. Những hình ảnh tàn khốc ấy như những vết dao cắt vào lòng, nung nấu trong anh quyết tâm phải cất lên tiếng nói thức tỉnh thế giới.

Trở lại Mỹ, Nguyễn Thái Bình biến các diễn đàn học đường, báo chí và hội thảo thành chiến trường đấu tranh. Anh liên tục tổ chức các cuộc hội thảo, viết báo bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt để tố cáo tội ác chiến tranh. Ngày 10/2/1972, anh cùng các sinh viên yêu nước dũng cảm chiếm giữ tòa lãnh sự của chính quyền Sài Gòn tại New York, phát đi thông điệp đòi hòa bình cho Việt Nam. Đỉnh cao là tại lễ tốt nghiệp Đại học Washington, giữa hàng ngàn sinh viên và giáo sư Mỹ, anh đã dũng cảm đọc bản tuyên ngôn "Nợ máu", lên án gay gắt cuộc chiến tranh phi nghĩa.

Chính vì những hoạt động yêu nước kiên cường ấy, anh bị chính quyền Mỹ trục xuất về nước. Rạng sáng ngày 2/7/1972, trên chuyến bay trở về Tổ quốc, khi vừa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất, anh đã bị lực lượng an ninh bắn sát hại dã man ở tuổi 24 – với lý do vô căn cứ do chúng dựng lên. Người trí thức trẻ ấy đã trút hơi thở cuối cùng khi chưa kịp ôm lấy mẹ hiền và đặt nụ hôn lên mảnh đất quê hương.

Sự ngã xuống oanh liệt của Nguyễn Thái Bình đã làm bùng lên làn sóng phẫn nộ trong học sinh, sinh viên Nam Bộ và giới trí thức tiến bộ trên toàn thế giới.

Hôm nay, những bài diễn thuyết, những vần thơ bừng bừng nhiệt huyết cùng bức thư tay gửi cho mẹ vẫn được trân trọng lưu giữ tại các bảo tàng lịch sử. Tên của người thanh niên kiêu hãnh tuổi 24 – Nguyễn Thái Bình – đã được trân trọng đặt cho nhiều con đường lớn, những mái trường rợp bóng mát, mãi mãi là ngọn lửa truyền khát vọng sống và lòng yêu nước cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn