Nguyễn Thái Bình - Tiếng nói của tuổi trẻ (1)
Tên bài viết: Nguyễn Thái Bình - Tiếng nói của tuổi trẻ
Tên bài viết: Nguyễn Thái Bình - Tiếng nói của tuổi trẻ
Nguyễn Thái Bình một sinh viên yêu nước với một số phận nghiệt ngã, tiên phong cho phong trào phản chiến Việt Nam vào thập niên 1970, anh đã cống hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho một sứ mệnh hòa bình lớn lao dành cho Tổ quốc thân yêu. Sau tháng ngày du học tại Mỹ, ngày 2 tháng 7 năm 1972 anh bị bắn chết tại sân bay Tân Sơn Nhất sau khi khống chế máy bay để lại bao niềm thương tiếc. Và với những cống hiến to lớn, anh đã trở thành một biểu tượng tiêu biểu cho phong trào phản chiến của sinh viên miền Nam Việt Nam và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nguyễn Thái Bình sinh ngày 14 tháng 01 năm 1948 tại xã Trường Bình, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An (nay là xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh). Sau khi học xong tiểu học tại Cần Giuộc, anh Theo học tại trường Petrus Ký (nay là trường THPT chuyên Lê Hồng Phong). Đến năm 1966 Thái Bình đỗ Tú tài toàn phần, sau đó lần lượt đổ vào các ngành Y, Dược, Nông Lâm Súc và Học viện Quốc gia Hành chính của Sài Gòn. Đến tháng 3 năm 1968, Nguyễn Thái Bình được Cơ quan Phát triển quốc tế Hoa Kỳ (USAID) cấp học bổng để sang Mỹ du học.
Là một học sinh ưu tú Thái Bình còn có những sở thích như làm thơ, quyền anh và bóng đá. Trong thời gian học tập tại Hoa Kỳ người sinh viên đất Việt đã tham gia vào các cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt Nam. Đến ngày 10 tháng 2 năm 1972, Nguyễn Thái Bình cùng 9 Sinh viên Việt kiều khác đã đột nhập và chiếm tòa lãnh sự của Việt Nam Cộng hòa tại New York, yêu cầu đòi trả tự do cho 200.000 tù nhân chính trị Việt Nam, sau đó anh bị bắt giữ vì đã đột nhập vào lãnh sự quán. Từ tháng 2 đến đầu tháng 7 năm 1972 tức thời điểm Bình về nước, anh đã tham gia hoặc trực tiếp tổ chức hàng chục sự kiện phản chiến khác nhau tại Mỹ, và đây cũng là giai đoạn anh hoàn thiện sứ mệnh của cả cuộc đời mình. Ngày 2 tháng 7 năm 1972 Nguyễn Thái Bình khống chế một chiếc máy bay của hãng Pan Am nhằm ép cơ trưởng bay ra Hà Nội thay vì Sài Gòn và khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất thì anh bị bắn chết bởi lực lượng an ninh. Cái chết của Nguyễn Thái Bình đã dẫn tới sự phẫn nộ mạnh mẽ từ dư luận quốc tế do việc làm tàn bạo mà lực lượng an ninh đã gây ra cho chàng sinh viên trẻ tuổi, Nguyễn Thái Bình nhận phải sự khống chế mãnh liệt kèm theo 5 viên đạn sau lưng và bị vứt xác xuống đường băng, một cái kết bi thảm cho ngọn lửa nhiệt huyết không bao giờ vụt tắt.
Dù chỉ là một sinh viên trẻ tuổi nhưng Nguyễn Thái Bình đã cho chúng ta thấy được ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ là gì? Lòng yêu nước lớn lao là như thế nào? Và sứ mệnh cao cả nhất của một đời người là ra sao? Tuy dù là một cái kết không trọn vẹn nhưng cốt lõi mà nó mang lại chính là một biểu tượng và là một tấm gương sáng bất hủ cho hàng ngàn, hàng triệu người yêu nước Việt Nam noi theo, đặc biệt là thế hệ học sinh, sinh viên của thời bấy giờ cũng như là mãi về sau. Tấm gương đó chứa đựng những phẩm chất và phẩm giá của một con người cần phải có, như chính là một tinh thần hiếu học, chăm chỉ không bao giờ nản lòng, một ý chí sắt đá và kiên cường dù phải đối mặt với muôn khó khăn thử thách phía trước, hay đặc biệt đó chính là lòng yêu Tổ quốc quê hương không gì đánh đổi được. Ở đây theo góc nhìn của tôi, Nguyễn Thái Bình chính là một đốm lửa không bao giờ lụi tàn, đại diện cho một lòng nhiệt huyết mà tôi cho là “bất hoại”. Đốm lửa của một sinh viên trẻ tuổi nhỏ bé chưa đi hết nửa đời người nhưng có thể làm những điều phi thường mà mấy ai có thể thực hiện được. Và từ đó ta lại đặt câu hỏi: “Sức mạnh từ đâu mà anh Bình lại làm được những điều như vậy? Và vì điều gì lớn lao mà phải đến mức đánh cược bằng cả mạng sống của mình?” Câu trả lời chỉ nằm trọn trong hai chữ “Hòa bình”, hòa bình cho đất nước cho quê hương và cho cả đồng bào, một lý tưởng cao đẹp xuất phát từ chàng thanh niên đại diện cho tiếng nói của tuổi trẻ, một âm vang trường tồn mãi mãi cho nhiều thế hệ về sau.
Tuy người anh hùng ấy đã ngã xuống nhưng tinh thần kiên cường và ý chí sắt đá của anh vẫn được lưu truyền cho bao thế hệ tuổi trẻ mai sau và xin được nhắc lại đó chính là một đốm lửa không bao giờ tắt và sẽ ngày càng ngày càng rực cháy hơn nữa để đại diện cho lòng nhiệt huyết của giới trẻ Việt Nam với lý tưởng cống hiến hết mình cho Tổ quốc thân yêu. Như Bác Hồ đã từng nói rằng: “Nhiệm vụ của thanh niên không phải là đòi hỏi nước nhà đã cho mình những gì, mà phải tự hỏi mình đã làm gì cho nước nhà? Mình phải làm thế nào cho ích lợi nước nhà nhiều hơn? Mình đã vì lợi ích nước nhà mà hy sinh phấn đấu đến chừng nào?”, và đúng là như thế, Nguyễn Thái Bình chính là minh chứng cho câu nói của Bác, một tấm gương cho hàng triệu người Việt Nam noi theo và đặc biệt là cho giới trẻ chúng ta. Do đó, những người con Việt Nam phải ra sức cố gắng học tập và rèn luyện để có thể hoàn thiện phẩm chất và phẩm giá của mình hơn, trưởng thành hơn, kiên cường hơn và hoàn hảo hơn. Bởi từ khi sinh ra chúng ta luôn mang một sứ mệnh cao cả đó chính là kế thừa ý chí của cha anh để xây dựng một đất nước phồn vinh và cường thịnh, một thế giới chỉ có hòa bình, hạnh phúc và ấm no.
Cuối cùng xin dành lời tri ân sâu sắc nhất đến người anh hùng của chúng ta, một người con của Long An nay là Tây Ninh trung dũng kiên cường mang tên “Nguyễn Thái Bình”.


