NGUYỄN THANH BẢNH – NGƯỜI CHỈ HUY DU KÍCH GIỮA LÒNG ĐỊCH
Nguyễn Thanh Bảnh sinh năm 1952, dân tộc Kinh, quê xã Long Trị, huyện Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Huyện đội phó Huyện đội Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1968 đến tháng 4-1975, Nguyễn Thanh Bảnh trực tiếp chỉ huy du kích chiến đấu hơn 200 trận. Đội du kích do đồng chí chỉ huy diệt hơn 600 địch, bắt 200 tên; riêng Nguyễn Thanh Bảnh diệt và làm bị thương 323 tên, bắt 53 tên, phá hủy 6 xe quân sự, đánh sập 3 cầu và thu 15 súng. Không chỉ chiến đấu, đồng chí còn xây dựng nhiều cơ sở cách mạng trong thị trấn và vận động 28 thanh niên tham gia du kích. Ngày 15-1-1976, Nguyễn Thanh Bảnh được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm 1968, Nguyễn Thanh Bảnh mới khoảng mười sáu tuổi.
Ở tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, người thanh niên quê xã Long Trị, huyện Long Mỹ đã bước vào những năm tháng chiến đấu đầy hiểm nguy. Từ đó cho đến tháng 4 năm 1975, cuộc đời anh gắn liền với những đội du kích hoạt động ngay trên quê hương mình.
Đó là một cuộc chiến đấu rất đặc biệt.
Không phải lúc nào cũng có những đội hình lớn hay những trận địa được chuẩn bị sẵn. Người du kích phải sống giữa nhân dân, bám địa bàn, nắm từng con đường, từng vị trí của đối phương và có khi phải cải trang để đi thẳng vào nơi đối phương đang kiểm soát.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Thanh Bảnh dần trở thành một người chỉ huy du kích gan dạ và mưu trí.
Từ năm 1968 đến tháng 4 năm 1975, anh trực tiếp chỉ huy đội du kích đánh hơn 200 trận.
Có trận, lực lượng dưới quyền Nguyễn Thanh Bảnh chỉ là một tổ nhỏ nhưng phải đối đầu với lực lượng đông hơn nhiều lần. Anh vẫn bình tĩnh tổ chức chiến đấu, dựa vào địa hình và cách đánh linh hoạt để giữ thế chủ động.
Trong một trận như vậy, tổ do Nguyễn Thanh Bảnh phụ trách đã đánh lui hai đại đội đối phương, tiêu diệt nhiều địch.
Ở một trận khác, thử thách còn lớn hơn.
Hai tiểu đoàn liên tục tổ chức phản kích.
Không chỉ một lần.
Hai lần.
Mà tới bảy đợt liên tiếp.
Nguyễn Thanh Bảnh vẫn bám trận địa, chỉ huy một tổ chiến đấu kiên cường, lần lượt đánh lui cả bảy đợt phản kích và tiêu diệt 38 địch.
Nhưng những trận đánh trực diện chưa phải là tất cả những gì làm nên tên tuổi của người chỉ huy du kích Long Mỹ.
Có những nhiệm vụ đòi hỏi anh phải bước vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến của sự bình tĩnh và mưu trí ngay giữa nơi đối phương kiểm soát.
Nhiều lần, Nguyễn Thanh Bảnh chỉ huy các chiến sĩ du kích cải trang, bí mật lọt vào thị trấn giữa ban ngày.
Giữa những con đường có lực lượng đối phương qua lại, người du kích phải hành động như những người dân bình thường. Chỉ một biểu hiện bất thường cũng có thể khiến cả tổ bị phát hiện.
Nhưng Nguyễn Thanh Bảnh và đồng đội vẫn lọt được vào bên trong, tiếp cận mục tiêu, thực hiện nhiệm vụ rồi tìm cách rút ra.
Những trận đánh táo bạo ấy đã tiêu diệt và bắt sống nhiều người thuộc bộ máy đối phương ở địa phương, khiến lực lượng của họ hoang mang, đồng thời tạo thêm niềm tin cho quần chúng.
Qua hơn 200 trận chiến đấu, đội du kích do Nguyễn Thanh Bảnh chỉ huy được ghi nhận đã diệt hơn 600 địch và bắt 200 tên, góp phần hỗ trợ phong trào đấu tranh tại địa phương.
Riêng Nguyễn Thanh Bảnh diệt và làm bị thương 323 tên, bắt 53 tên, phá hủy 6 xe quân sự, đánh sập 3 cây cầu và thu 15 khẩu súng.
Nhưng với Nguyễn Thanh Bảnh, đánh địch mới chỉ là một phần công việc.
Muốn phong trào tồn tại lâu dài, phải có dân.
Muốn lực lượng ngày càng mạnh, phải có thêm những người trẻ đứng vào hàng ngũ.
Vì thế, bên cạnh chiến đấu, Nguyễn Thanh Bảnh thường xuyên đi sâu vào quần chúng, xây dựng các cơ sở cách mạng ngay trong thị trấn. Từ sự gần gũi ấy, anh tuyên truyền, vận động thanh niên tham gia lực lượng.
Có 28 thanh niên đã vào du kích thông qua công tác vận động của Nguyễn Thanh Bảnh.
Đó là một chiến công không được đo bằng số trận đánh.
Bởi mỗi cơ sở được xây dựng, mỗi người dân tin tưởng và mỗi thanh niên tình nguyện tham gia đều góp phần làm cho phong trào ở địa phương thêm vững chắc.
Có lẽ vì thế, Nguyễn Thanh Bảnh được nhân dân tin yêu và đồng đội mến phục. Anh không chỉ xuất hiện khi có tiếng súng mà còn có mặt giữa đời sống của bà con, cùng họ xây dựng và bảo vệ phong trào.
Từ người thanh niên Long Trị bước vào chiến đấu năm 1968, Nguyễn Thanh Bảnh trưởng thành thành Huyện đội phó Huyện đội Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang.
Với những thành tích trong chiến đấu và xây dựng lực lượng, đồng chí được tặng 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì.
Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Nguyễn Thanh Bảnh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về Nguyễn Thanh Bảnh vì thế không chỉ là câu chuyện của hơn 200 trận đánh.
Đó còn là câu chuyện về một người chỉ huy du kích dám lấy lực lượng nhỏ đối đầu với lực lượng lớn, dám cải trang đi vào thị trấn giữa ban ngày và biết dựa vào nhân dân để xây dựng lực lượng ngay giữa vùng đối phương kiểm soát.
Từ chiến đấu đến vận động quần chúng, từ những trận phục kích đến việc gây dựng từng cơ sở, Nguyễn Thanh Bảnh đã gắn cuộc chiến đấu của mình với chính quê hương và nhân dân nơi anh sinh ra.
Bởi sức mạnh của người du kích không chỉ nằm ở vũ khí trong tay, mà còn nằm ở lòng dân phía sau mình.



