Nguyễn Thành Chững Người Anh Hùng Không Cầm Súng

Trong những trang sử lặng thầm của chiến trường Campuchia, có những con người không cầm súng xung phong ở tuyến đầu, nhưng lại là điểm tựa tinh thần và thể xác cho đồng đội. Nguyễn Thành Chững – người lính phục vụ y tế – là một trong những bông hoa thầm lặng ấy. Anh đến Campuchia khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo chiếc ba lô y tế cồng kềnh, hộp thuốc nhỏ và trái tim đầy nhiệt huyết. Anh hiểu rằng mình không phải là người trực tiếp tấn công, nhưng anh lại chiến đấu theo một cách khác: chiến đấu với bệnh tật, với thương tích, với cái chết luôn rình rập từng phút.
Giữa rừng sâu biên giới, điều kiện thiếu thốn khiến công việc của anh càng gian nan. Một mảnh băng gạc nhỏ cũng quý như vàng, từng viên thuốc phải chia nhau từng nửa. Nhiều khi anh phải xé áo của chính mình để băng bó cho thương binh, phải nhặt lá rừng, lấy thuốc từ cây rừng để cầm máu hay hạ sốt. Những đêm hành quân mỏi mệt, anh không ngủ mà đi kiểm tra thương binh, tiêm thuốc, đo mạch, rồi lặng lẽ ngồi bên những người lính sốt rét run bần bật. Có những ca phẫu thuật dã chiến ngay dưới bom đạn, ánh đèn chỉ là ngọn đuốc nhỏ, dao mổ được khử trùng trong nước sôi, còn anh thì run tay vì nghe tiếng đạn réo trên đầu nhưng vẫn kiên cường giữ từng nhịp thở cho đồng đội.
Nguyễn Thành Chững chưa bao giờ nhận mình là anh hùng. Anh chỉ nói rằng bác sĩ, y tá trên chiến trường “chỉ mong ai cũng được sống”. Nhưng với đồng đội, anh chính là chỗ dựa. Nhiều người bị thương nặng tưởng không qua khỏi, vậy mà nhờ bàn tay kiên nhẫn, tận tâm của anh mà trở về với chiến hào, rồi trở về với quê hương. Sau hòa bình, chỉ cần nhắc đến tên anh, những đồng đội cũ vẫn nhớ hình ảnh người lính y tế gầy gò, áo luôn thấm mùi thuốc, đôi mắt hiền mà quyết liệt giữa hiểm nguy. Cuộc chiến đã qua, nhưng sự hy sinh lặng lẽ của anh như một bài ca đẹp về tình người, về lòng nhân ái và trách nhiệm của người lính Việt Nam trên đất bạn Campuchia



