Nguyễn Thành Đồng
Họ và tên: Nguyễn Thành Đồng Ngày sinh: 28/8/1960 Nơi ở hiện tại: xóm 9, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Đơn vị: trung đoàn 567 Nơi tham gia chiến đấu: Thời gian tham gia kháng chiến năm 1980 đến 1986 Địa điểm tham gia kháng chiến Huyện Trùng Khánh tỉnh Cao Bằng Năm 1985 chiến đấu ở Thanh Thuỷ Huyện Vị Xuyên Tỉnh Hà Giang
Họ và tên: Nguyễn Thành Đồng
Ngày sinh: 28/8/1960
Nơi ở hiện tại: xóm 9, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên
Đơn vị: trung đoàn 567
Nơi tham gia chiến đấu: Thời gian tham gia kháng chiến năm 1980 đến 1986
Địa điểm tham gia kháng chiến Huyện Trùng Khánh tỉnh Cao Bằng
Năm 1985 chiến đấu ở Thanh Thuỷ Huyện Vị Xuyên Tỉnh Hà Giang
Kỉ niệm:
Tôi nhập ngũ đầu những năm 1980, biên chế vào Trung đoàn 567. Những năm tháng từ 1980 đến 1986 là quãng đời không thể nào quên – quãng đời của tuổi trẻ gắn với khói lửa nơi biên cương phía Bắc.
Những ngày đầu, đơn vị chúng tôi làm nhiệm vụ tại Trùng Khánh. Vùng đất biên giới khi ấy vừa hoang sơ, vừa căng thẳng. Núi rừng trùng điệp, đường tuần tra gập ghềnh, khi thì sương phủ kín lối, khi lại nắng gắt cháy da. Nhiệm vụ của chúng tôi là bám trụ, tuần tra, sẵn sàng chiến đấu. Dù chưa phải những trận đánh lớn, nhưng sự căng thẳng luôn thường trực. Mỗi bước chân đều phải cảnh giác, bởi phía bên kia biên giới, tình hình chưa bao giờ yên.
Những năm tháng ở Trùng Khánh đã rèn cho chúng tôi bản lĩnh của người lính: chịu đựng gian khổ, quen với thiếu thốn, và quan trọng nhất là tinh thần đồng đội. Chúng tôi sống cùng nhau trong những lán nhỏ giữa rừng, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo, coi nhau như anh em ruột thịt.
Đến năm 1985, đơn vị được điều động lên tăng cường tại Thanh Thủy – một trong những điểm nóng ác liệt nhất của mặt trận Vị Xuyên. Nơi đây, chiến tranh không còn là những cuộc chạm trán nhỏ lẻ, mà là những trận đánh thực sự khốc liệt.
Ngày đầu đặt chân đến trận địa, chúng tôi đã nghe tiếng pháo nổ dội từ xa. Núi đá bị cày xới, cây cối gãy đổ, đất đỏ lẫn với màu khói xám. Chúng tôi nhanh chóng vào vị trí, đào công sự, chuẩn bị cho những ngày chiến đấu căng thẳng phía trước.
Một trận đánh mà tôi không thể quên diễn ra vào giữa năm 1985. Địch pháo kích dữ dội suốt nhiều giờ, từng loạt đạn dồn dập trút xuống trận địa. Đất đá văng tung tóe, không khí đặc quánh mùi thuốc súng. Khi pháo vừa dứt, bộ binh địch bắt đầu tiến công. Trung đoàn 567 nhận lệnh giữ vững chốt bằng mọi giá.
Chúng tôi bám chặt công sự, bình tĩnh chờ đợi. Khi địch vào tầm, hỏa lực của ta đồng loạt nổ súng. Trận chiến diễn ra giằng co, từng mét đất được giữ bằng mồ hôi và cả máu. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay trên mảnh đất này, nhưng không ai lùi bước. Tiếng hô “giữ chốt!” vang lên giữa khói lửa, tiếp thêm sức mạnh cho tất cả.
Đến cuối ngày, địch buộc phải rút lui. Trận địa im dần tiếng súng, chỉ còn lại những hố pháo chằng chịt và sự im lặng nặng nề. Chúng tôi lặng lẽ đưa những đồng đội đã hy sinh về phía sau. Không ai nói thành lời, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rõ cái giá của hai chữ “bình yên”.
Sau năm 1985, đơn vị vẫn tiếp tục bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ cho đến khi tôi rời quân ngũ năm 1986. Những năm tháng ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ – ký ức về một thời tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc.
Trung đoàn 567, Trùng Khánh, Thanh Thủy, Vị Xuyên… mỗi cái tên đều gắn với những con người, những câu chuyện và những hy sinh. Và với tôi, đó là quãng đời đáng nhớ nhất – nơi tôi đã học được thế nào là lòng dũng cảm, tình đồng đội và ý nghĩa của việc bảo vệ từng tấc đất biên cương.



