Bài viết

Nguyễn Thanh Hùng

Vĩnh Long24/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới mái hiên ngôi nhà nhỏ ở phường Long Châu, tỉnh Vĩnh Long, chú Nguyễn Thanh Hùng – sinh năm 1969 – thường ngồi lặng yên vào mỗi buổi chiều, nhìn dòng sông lững lờ trôi và để ký ức đưa mình trở về những năm tháng tuổi trẻ. Trong những kỷ niệm ấy, sâu đậm nhất là quãng thời gian chú cùng đồng đội chiến đấu và gắn bó nơi chiến trường K.

Ngày ấy, chú Hùng còn rất trẻ. Rời quê nhà với hành trang là ba lô, vài bộ quần áo bạc màu và lời dặn dò của mẹ, chú bước vào môi trường hoàn toàn khác. Chiến trường K không chỉ khắc nghiệt bởi nắng gió và thiếu thốn, mà còn thử thách con người bằng nỗi nhớ nhà, sự cô đơn và những hiểm nguy rình rập. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất.

Chú Hùng nhớ mãi buổi tối đầu tiên cùng đơn vị dựng trại giữa rừng. Ánh đèn dầu leo lét, tiếng côn trùng rì rào và mùi khói bếp quyện vào nhau. Mỗi người một quê, một giọng nói, nhưng chỉ sau vài câu chuyện, họ đã xem nhau như anh em ruột thịt. Có anh lính lớn tuổi hơn thường nhường phần cơm ngon cho người khác; có cậu lính trẻ hay cười, mỗi khi rảnh lại lôi cây harmonica ra thổi vài giai điệu quê hương.

Một kỷ niệm mà chú Được không bao giờ quên là lần đơn vị hành quân dài ngày giữa mùa mưa. Đường trơn, bùn ngập đến mắt cá, ai cũng mệt rã rời. Có lúc chú trượt chân ngã, ba lô nặng kéo chú lún sâu. Ngay lập tức, hai người đồng đội phía sau quay lại, nắm chặt tay kéo chú lên. Họ không nói nhiều, chỉ nhìn nhau cười, rồi tiếp tục bước đi. Chính khoảnh khắc ấy khiến chú hiểu rằng, nơi chiến trường, tình người quý giá hơn mọi thứ.

Những bữa cơm dã chiến tuy đạm bạc nhưng luôn ấm áp. Chỉ cần có nồi canh loãng và ít gạo, cả nhóm đã quây quần bên nhau, chia sẻ từng muỗng. Có hôm, một đồng đội kiếm được ít rau rừng, cả tiểu đội coi đó như “bữa tiệc”. Họ kể chuyện quê, chuyện gia đình, mơ về ngày trở về. Những ước mơ giản dị ấy giúp họ vững vàng hơn giữa gian khó.

Chiến trường K cũng để lại trong lòng chú Được những phút giây lặng lẽ và suy tư. Có đêm gác, nhìn bầu trời đầy sao, chú nghĩ đến con sông quê, đến tiếng gọi của ba mẹ. Chính những suy nghĩ ấy khiến chú càng trân trọng đồng đội bên cạnh – những người cùng chia sẻ nỗi nhớ, cùng động viên nhau vượt qua.

Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về, mỗi người một ngả. Có người còn giữ liên lạc, có người chỉ còn trong ký ức. Nhưng với chú Nguyễn Thành Được, những năm tháng ở chiến trường K không chỉ là ký ức của gian khổ, mà là bài học sâu sắc về tình người, sự sẻ chia và lòng kiên cường. Để rồi hôm nay, giữa cuộc sống bình yên nơi phường Long Châu, chú vẫn luôn tự hào và biết ơn quãng thời gian đã tôi luyện mình cùng những người đồng đội năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn