NGUYỄN THANH HƯNG
Chí Hòa - Côn Đảo: 8 năm trong bóng tối của tử tù
Khi ông bước vào phòng tử tù Chí Hòa, đã có hai người trong đó. Họ cũng là tử tù, đều chờ ngày thi hành án. "Lúc đó, tôi nghĩ chắc mình cũng giống mấy ảnh thôi", ông kể.
Cuối năm 1967, ông bị đưa ra Côn Đảo. "Ngay ngày đầu, tôi bị đánh từ trại xuống đến hầm đá, bị lột quần áo, còng suốt ngày đêm. Trong hầm đá chỉ rộng hơn một chiếc hòm, một khe sáng nhỏ xíu làm cửa sổ, tôi nằm nghe tiếng thở của chính mình, nghe sự sống bị bào mòn từng đêm", ông nhớ lại.
Tôi hỏi: "Có khi nào chú tuyệt vọng không?". Ông trả lời với giọng dứt khoát và mạnh lên: "Không. Nếu mình tuyệt vọng, nó bắt mình theo nội quy. Còn tôi… tôi là Việt Cộng rồi, tôi chống tới cùng".
Ông kể ở trong khu tử tù, ông vẫn giữ liên lạc bí mật, truyền tin từ ngoài đảo vào từng phòng giam. "Chính tin tức đó nuôi sống mình. Nuôi niềm tin mình", ông nói.
Tới ngày 30.4.1975 ông vẫn còn bị còng. Tôi hỏi ông: "Khoảnh khắc nghe tin đất nước hoàn toàn thống nhất, chú cảm thấy thế nào?". Ông cười, giọng rưng rưng: "Mừng đến run người. Người nào trong tù cũng yếu lắm, mà hôm đó đi xông xổng hết. Mở được cái còng ra… như sống lại".


