Nguyễn Thanh Phú – Người chỉ huy không lùi bước trước gian nguy
Đặng Thị Minh Ngọc
Sài Gòn – Gia Định từng là chiến trường vô cùng ác liệt trong kháng chiến chống Mỹ. Giữa hoàn cảnh ấy, Nguyễn Thanh Phú, người con xã Đức Hòa Hạ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, đã trở thành một cán bộ chỉ huy có bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm.
Sinh năm 1944, Nguyễn Thanh Phú lớn lên trong gia đình chịu nhiều mất mát; cha ông bị giặc bắn chết trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Trước khi nhập ngũ, ông tích cực tham gia dân quân. Tháng 4 năm 1964, ông chính thức vào bộ đội.
Từ khi nhập ngũ đến cuối năm 1969, ông tham gia 65 trận đánh, thu 18 súng và một máy thông tin. Trong mọi hoàn cảnh, ông thể hiện sự bình tĩnh, gan dạ và khả năng xử lý linh hoạt.
Đêm 27 tháng 5 năm 1965, trong trận Đức Lập, Nguyễn Thanh Phú trực tiếp dẫn một tổ bí mật đánh vào phía sau đội hình đối phương, phá một ổ đề kháng và thu được súng cùng máy thông tin. Tháng 11 năm 1966, tại một đồn cảnh sát ở quận 6, ông chỉ huy đơn vị vượt vật cản, đánh vào bên trong và nhanh chóng làm chủ trận địa.
Trong Tổng tiến công và nổi dậy vào Sài Gòn đợt 2, ông chỉ huy đơn vị đánh chiếm khu vực Nhị Tỳ và kiên cường chống trả nhiều đợt phản kích. Đêm 24 tháng 5 năm 1969 tại Phú Định, dù bị thương ở chân, ông vẫn ở lại trận địa để chỉ huy và hỗ trợ đồng đội.
Nguyễn Thanh Phú còn được đánh giá là cán bộ gương mẫu, nghiêm túc, sâu sát và quan tâm đến đồng chí. Những cống hiến của ông được ghi nhận bằng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất, danh hiệu Chiến sĩ thi đua số 1 của phân khu và nhiều bằng khen. Ngày 10 tháng 2 năm 1970, ông được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Nhìn lại cuộc đời ông, chúng ta thấy hình ảnh một người chỉ huy trưởng thành giữa gian khổ nhưng luôn giữ vững trách nhiệm. Câu chuyện ấy góp phần làm sáng rõ giá trị của lòng yêu nước, tinh thần đồng đội và hòa bình hôm nay.



