NGUYỄN THÀNH TRUNG – CHIẾC F-5 VÀ TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG TRÊN BẦU TRỜI SÀI GÒN
Phi công Nguyễn Thành Trung cùng lực lượng không quân cách mạng thực hiện cuộc ném bom sân bay Tân Sơn Nhất, trong giai đoạn cuối của Chiến dịch Hồ Chí Minh. Người phi công đã nhiều năm hoạt động bí mật, rồi từ một chiếc F-5 của Không quân Việt Nam Cộng hòa, bất ngờ quay về phía cách mạng và trực tiếp tham gia đòn đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất.

Trưa ngày 28 tháng 4 năm 1975.
Chiến tranh đang đi đến những ngày cuối cùng.
Từ nhiều hướng, các cánh quân của Quân Giải phóng đã áp sát Sài Gòn. Những chiến thắng liên tiếp từ Tây Nguyên, Huế - Đà Nẵng đến Xuân Lộc đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện chiến trường.
Nhưng trong thành phố vẫn còn một hệ thống phòng thủ lớn.
Sân bay Tân Sơn Nhất – một trong những căn cứ quân sự quan trọng nhất của đối phương.
Và trên bầu trời hôm ấy, một điều đặc biệt sắp xảy ra.
Một chiếc máy bay F-5E cất cánh.
Người điều khiển nó là Nguyễn Thành Trung.
Nhưng ông không phải là một phi công bình thường.
NGƯỜI PHI CÔNG MANG HAI CUỘC ĐỜI
Nguyễn Thành Trung sinh năm 1947 tại Bến Tre.
Năm 1968, ông được tuyển chọn vào Không quân Việt Nam Cộng hòa và được đưa đi đào tạo phi công. Nhưng phía sau bộ quân phục của một phi công quân đội Sài Gòn là một người hoạt động bí mật cho cách mạng.
Ông đã sống giữa hai thế giới.
Ban ngày, ông là phi công.
Nhưng trong thâm tâm, ông vẫn mang theo một nhiệm vụ khác.
Đó là một cuộc sống đầy nguy hiểm.
Bởi chỉ cần thân phận bị phát hiện, tất cả có thể chấm dứt.
Và rồi ngày 8 tháng 4 năm 1975 đến.
Từ sân bay Biên Hòa, Nguyễn Thành Trung cất cánh trên một chiếc F-5E.
Nhưng thay vì bay theo nhiệm vụ được giao, ông quay máy bay về phía Sài Gòn và ném bom Dinh Độc Lập.
Đó là một hành động gây chấn động.
Sau khi hạ cánh xuống vùng giải phóng, ông được đưa ra miền Bắc để tiếp tục chiến đấu.
Nhưng lịch sử không dừng lại ở đó.
Chỉ ít ngày sau, ông lại trở về chiến trường.
28 THÁNG 4 - TRẬN ĐÁNH TRÊN BẦU TRỜI TÂN SƠN NHẤT
Cuối tháng 4.
Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn quyết định.
Nguyễn Thành Trung cùng những phi công khác được giao nhiệm vụ sử dụng máy bay thu được của đối phương để đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất.
Đây là một nhiệm vụ đặc biệt.
Bởi những chiếc F-5 mà ông sử dụng vốn là máy bay của đối phương.
Ông phải điều khiển chính loại máy bay mình từng được huấn luyện để sử dụng, nhưng lần này với một mục tiêu hoàn toàn khác.
Chiếc máy bay cất cánh.
Phía dưới là Sài Gòn.
Phía trước là sân bay Tân Sơn Nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Thành Trung không còn là người phi công từng khoác quân phục của Không quân Việt Nam Cộng hòa.
Ông trở thành một phi công của lực lượng cách mạng.
Máy bay lao xuống.
Bom được thả.
Những tiếng nổ vang lên tại khu vực sân bay.
Cuộc tập kích gây tổn thất cho căn cứ, làm gián đoạn hoạt động của sân bay và góp phần tạo thêm sức ép đối với hệ thống phòng thủ của đối phương trong những giờ phút cuối cùng của chiến tranh.
Nhưng điều đặc biệt nhất của trận đánh không chỉ nằm ở những quả bom.
Nó nằm ở con người điều khiển chiếc máy bay ấy.
Một phi công đã phải mất nhiều năm sống trong sự che giấu để chờ đúng thời điểm hành động.
MỘT CUỘC ĐỜI ĐI QUA BƯỚC NGOẶT
Nếu nhìn riêng ngày 28 tháng 4, người ta chỉ thấy một trận đánh trên bầu trời Sài Gòn.
Nhưng nếu nhìn lại cả cuộc đời Nguyễn Thành Trung, đó là kết quả của một hành trình dài.
Ông từng được đào tạo để trở thành phi công của đối phương.
Từng bay trên những chiếc máy bay mà sau này chính mình sử dụng để tiến công.
Từng phải giữ kín thân phận trong suốt nhiều năm.
Và đến khi thời cơ xuất hiện, ông đã lựa chọn.
Ngày 8 tháng 4 là Dinh Độc Lập.
Ngày 28 tháng 4 là Tân Sơn Nhất.
Hai chuyến bay cách nhau đúng 20 ngày, nhưng mang ý nghĩa đặc biệt trong cuộc đời một con người.
Một chuyến bay đánh dấu thời khắc ông công khai đứng về phía cách mạng.
Một chuyến bay góp phần vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.
KHI BẦU TRỜI SÀI GÒN KHÉP LẠI MỘT CUỘC CHIẾN
Sau cuộc tập kích ngày 28 tháng 4, sân bay Tân Sơn Nhất bị tê liệt.
Ngày hôm sau, tình hình Sài Gòn tiếp tục thay đổi nhanh chóng.
Sáng 30 tháng 4 năm 1975, các cánh quân tiến vào trung tâm thành phố.
Trưa hôm đó, chính quyền Việt Nam Cộng hòa tuyên bố đầu hàng.
Chiến tranh kết thúc.
Nhìn lại hành trình của Nguyễn Thành Trung, điều khiến người ta nhớ không chỉ là một phi công từng lái F-5.
Mà là một con người đã sống trong một hoàn cảnh đặc biệt của chiến tranh – giữa lòng đối phương nhưng luôn hướng về phía mình tin là đúng.
Ông đã phải chờ đợi.
Phải chịu đựng.
Phải giữ bí mật.
Và khi thời cơ đến, ông hành động.
Chiến tranh thường được nhớ bằng những trận đánh lớn, những binh đoàn tiến quân và những chiến thắng vang dội.
Nhưng đôi khi lịch sử cũng được tạo nên bởi một con người trong một khoảnh khắc quyết định.
Ngày 28 tháng 4 năm 1975, trên bầu trời Sài Gòn, Nguyễn Thành Trung đã điều khiển chiếc F-5 hướng về Tân Sơn Nhất.
Phía sau cần lái là một người phi công.
Nhưng phía sau người phi công ấy là cả một câu chuyện dài của chiến tranh, của niềm tin và sự lựa chọn.
Và chỉ hai ngày sau, tiếng súng trên chiến trường miền Nam im dần.
Một đất nước bước sang trang mới.
Còn người phi công năm ấy tiếp tục sống, tiếp tục bay và trở thành một trong những nhân chứng đặc biệt của ngày đất nước thống nhất.
Bởi có những chiến công được tạo nên bằng sức mạnh của cả một đạo quân.
Nhưng cũng có những chiến công bắt đầu từ một người dám lựa chọn trong thời khắc mà sự lựa chọn ấy có thể thay đổi cả cuộc đời mình.
Nguyễn Thành Trung là một con người như thế.
Và câu chuyện về chiếc F-5 trên bầu trời Sài Gòn ngày 28 tháng 4 năm 1975 mãi là một chương đặc biệt của những ngày cuối cùng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.


