Cựu chiến binh

NGUYỄN THÀNH TRUNG – NGƯỜI PHI CÔNG TRONG LÒNG ĐỊCH

Nguyễn Thành Trung là một trường hợp đặc biệt trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Ông được tổ chức cách mạng đưa vào đào tạo và phục vụ trong Không lực Việt Nam Cộng hòa, đồng thời hoạt động bí mật trong hàng ngũ đối phương. Ngày 8/4/1975, từ sân bay Biên Hòa, ông lái máy bay F-5E ném bom Dinh Độc Lập rồi hạ cánh xuống sân bay Phước Long, vùng giải phóng. Chỉ hai mươi ngày sau, ông tiếp tục tham gia Phi đội Quyết thắng, dùng máy bay A-37 đánh sân bay Tân Sơn Nhất, góp phần vào thắng lợi của Chiến dịch Hồ Chí Minh.

An Giang16/09/2026Đoàn xã Tân Văn (Xã Tân Văn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thành Trung sinh năm 1947 tại Bến Tre. Tuổi trẻ của ông diễn ra trong một đất nước bị chia cắt bởi chiến tranh. Khi còn là học sinh, ông đã được tổ chức cách mạng định hướng và đưa lên Sài Gòn học tập.

Nhưng con đường để trở thành một người lính cách mạng của Nguyễn Thành Trung không giống với nhiều đồng đội khác.

Ông được tổ chức bố trí thi tuyển vào Không lực Việt Nam Cộng hòa và trở thành một phi công quân sự. Từ năm 1970, ông được đưa sang Hoa Kỳ đào tạo lái máy bay chiến đấu. Năm 1972, ông trở về nước, đóng quân tại căn cứ không quân Biên Hòa.

Bề ngoài, Nguyễn Thành Trung là một sĩ quan không quân thuộc phía bên kia.

Nhưng bên trong, ông vẫn giữ mối liên hệ với cách mạng.

Để thực hiện nhiệm vụ, ông phải sống trong một hoàn cảnh đặc biệt: vừa phải làm tốt công việc của một phi công chiến đấu, vừa phải giữ bí mật thân phận và chờ đợi thời cơ.

Thời gian ấy kéo dài nhiều năm.

Trong hoàn cảnh chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến thân phận bị bại lộ, sự kiên nhẫn và khả năng giữ bí mật trở thành thử thách rất lớn đối với một người hoạt động bí mật.

Nguyễn Thành Trung từng kể rằng trong suốt nhiều năm, ông luôn suy nghĩ làm thế nào có thể sử dụng chính chiếc máy bay của đối phương để đánh vào những mục tiêu quan trọng.

Và thời cơ ấy đến vào sáng 8/4/1975.

Khi đó, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 đang phát triển với tốc độ rất nhanh. Quân giải phóng liên tiếp giành thắng lợi trên các chiến trường, tạo nên sự thay đổi căn bản về cục diện.

Từ sân bay Biên Hòa, phi công Nguyễn Thành Trung được lệnh xuất kích thực hiện nhiệm vụ ném bom hỗ trợ lực lượng đang chiến đấu ở khu vực Phan Rang.

Trên chiếc F-5E, ông mang theo bom và vũ khí theo tiêu chuẩn của một chuyến bay chiến đấu.

Nhưng Nguyễn Thành Trung đã có một quyết định khác.

Ông lợi dụng những khoảng trống trong quy trình chỉ huy và điều khiển máy bay rời đội hình, chuyển hướng về phía Sài Gòn.

Mục tiêu của ông là Dinh Độc Lập, trung tâm đầu não của chính quyền Sài Gòn.

Khoảng 8 giờ sáng ngày 8/4, chiếc F-5E do Nguyễn Thành Trung điều khiển xuất hiện trên bầu trời Sài Gòn.

Hai quả bom được thả xuống Dinh Độc Lập.

Tiếng bom làm rung chuyển khu vực trung tâm thành phố.

Sau đó, ông tiếp tục hướng máy bay về phía kho xăng Nhà Bè và sử dụng vũ khí tấn công mục tiêu này.

Điều quan trọng hơn cả là sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Nguyễn Thành Trung không quay trở lại sân bay Biên Hòa.

Ông bay về hướng vùng giải phóng.

Chiếc máy bay hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long.

Một phi công vừa rời khỏi hàng ngũ đối phương để trở về với cách mạng.

Báo Quân đội nhân dân đánh giá trận ném bom Dinh Độc Lập ngày 8/4/1975 là một chiến công thể hiện rõ sự gan dạ, mưu trí và sáng tạo của Nguyễn Thành Trung.

Nhưng câu chuyện chưa kết thúc ở đó.

Sau khi về vùng giải phóng, Nguyễn Thành Trung nhanh chóng được giao một nhiệm vụ mới.

Quân ta đã thu được một số máy bay A-37 của đối phương. Trong kế hoạch chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng vào Sài Gòn, Bộ Tổng Tham mưu chủ trương sử dụng những chiếc máy bay này để đánh chính sân bay Tân Sơn Nhất.

Một phi đội đặc biệt được thành lập.

Đó là Phi đội Quyết thắng.

Nguyễn Thành Trung trở thành một trong những phi công của phi đội.

Điều khó khăn là các phi công miền Bắc phải làm quen với một loại máy bay hoàn toàn khác. Các thiết bị trên A-37 chủ yếu sử dụng ký hiệu tiếng Anh, trong khi thời gian chuẩn bị cho trận đánh cực kỳ ngắn.

Trong điều kiện ấy, Nguyễn Thành Trung cùng các đồng đội phải vừa học, vừa thực hành, vừa tìm cách khắc phục những hạn chế về ngôn ngữ và kỹ thuật.

Những chữ tiếng Anh trên bảng điều khiển được dịch sang tiếng Việt và ghi chú lại để các phi công có thể nhanh chóng nắm được cách sử dụng.

Đó là một cuộc chuẩn bị thần tốc cho một nhiệm vụ chưa từng có.

Chiều 28/4/1975, Phi đội Quyết thắng cất cánh từ sân bay Thành Sơn, hướng về Sài Gòn.

Mục tiêu là sân bay Tân Sơn Nhất – một căn cứ không quân quan trọng của đối phương.

Đội hình gồm 5 máy bay A-37 với 6 phi công. Nguyễn Thành Trung là một trong những người thực hiện nhiệm vụ và giữ vai trò dẫn đường.

Khi đội hình tiến đến Tân Sơn Nhất, phía đối phương hoàn toàn bất ngờ.

Những chiếc A-37 vốn là máy bay của họ, nay lại xuất hiện trên bầu trời Sài Gòn và tấn công chính căn cứ của họ.

Bom được thả xuống khu vực máy bay của đối phương.

Trận đánh diễn ra trong thời gian ngắn nhưng gây thiệt hại lớn. Theo các tư liệu lịch sử, 24 máy bay bị phá hủy, hàng trăm sĩ quan, binh lính bị thương vong; sân bay Tân Sơn Nhất bị gián đoạn hoạt động.

Đây được xem là một trong những trận đánh đặc biệt của Không quân nhân dân Việt Nam trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Chỉ hai ngày sau, ngày 30/4/1975, Sài Gòn được giải phóng.

Chiến tranh kết thúc.

Nguyễn Thành Trung từ một người hoạt động bí mật trong hàng ngũ đối phương trở thành người lính của Không quân nhân dân Việt Nam.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, gắn bó với ngành hàng không và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhìn lại hành trình ấy, điều đáng nhớ không chỉ là hai trận ném bom ngày 8/4 và 28/4.

Đó còn là câu chuyện về một người thanh niên đã phải giữ vững niềm tin trong một hoàn cảnh đặc biệt. Ông phải sống nhiều năm dưới một thân phận khác, chờ đợi đúng thời điểm để thực hiện nhiệm vụ mà mình đã lựa chọn.

Có những chiến công được tạo nên trong khoảnh khắc.

Nhưng phía sau khoảnh khắc ấy là nhiều năm chuẩn bị, chịu đựng, giữ bí mật và chờ đợi.

Ngày nay, thế hệ trẻ không còn sống trong hoàn cảnh chiến tranh. Không còn những chuyến bay chiến đấu, những căn cứ quân sự hay những quyết định sinh tử như thế hệ Nguyễn Thành Trung từng trải qua.

Nhưng câu chuyện của ông vẫn đặt ra một bài học về bản lĩnh, lòng trung thành với lý tưởng và trách nhiệm trước thời khắc của đất nước.

Mỗi thế hệ có một nhiệm vụ lịch sử của riêng mình. Với tuổi trẻ hôm nay, yêu nước không chỉ là nhớ về những chiến công trong quá khứ, mà còn là sống có trách nhiệm, học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn