NGUYỄN THÀNH ÚT – TỪ GIAN KHÓ ĐẾN ANH HÙNG
Những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng đất Nam Bộ chìm trong khói lửa. Ở huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh, có một cậu bé sớm mồ côi cha mẹ từ năm 10 tuổi, phải đi làm thuê để sống qua ngày. Cậu bé ấy là Nguyễn Thành Út, còn gọi là Huỳnh Văn Voi. Chính những tháng ngày cơ cực đã hun đúc trong cậu ý chí mạnh mẽ và tình yêu quê hương sâu sắc.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, khi tiếng gọi kháng chiến vang lên khắp nơi, dù tuổi còn nhỏ, Nguyễn Thành Út đã khai tăng tuổi để được gia nhập lực lượng vũ trang. Tháng 11 năm ấy, cậu chính thức bước vào con đường binh nghiệp, mang theo khát vọng bảo vệ quê hương.
Trải qua chín năm kháng chiến, ông tham gia 42 trận đánh lớn nhỏ. Ở mỗi trận, ông luôn là người đi đầu, dũng cảm và mưu trí, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Đồng đội nhắc đến ông với sự tin tưởng và kính phục – một người chỉ huy gan dạ, luôn đặt lợi ích chung lên trên hết.
Tháng 3 năm 1946, tại trận Ngã Tư ác liệt, quân địch liên tục tấn công nhằm chiếm giữ vị trí chiến lược. Trong hoàn cảnh cam go, Nguyễn Thành Út đã trực tiếp chỉ huy tổ chiến đấu bám trụ, kiên cường giữ vững trận địa suốt hai ngày đêm. Bom đạn dội xuống không ngừng, nhưng ý chí của những người lính trẻ vẫn không lay chuyển. Họ đã bảo vệ được vị trí quan trọng, góp phần giữ vững thế trận kháng chiến.
Từ một cậu bé nghèo, ông trưởng thành trong quân ngũ, trở thành Trung đội phó Đại đội 2, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 570, Đại đoàn 330, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Những chiến công bền bỉ ấy đã được Tổ quốc ghi nhận. Ngày 07/5/1966, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Cuộc đời Nguyễn Thành Út là câu chuyện tiêu biểu của một thế hệ “thời hoa lửa” – những con người đi lên từ gian khó, mang trong mình lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Tấm gương của ông vẫn còn mãi, như một ngọn lửa truyền thống, soi sáng và tiếp thêm động lực cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



