Nguyễn Thành Vân

Trong những trang ký ức của vùng đất Xuân Hiệp – Trà Ôn, có một câu chuyện đẹp như sắc đỏ cháy bừng giữa đêm tối chiến tranh. Đó là câu chuyện về ông Nguyễn Thành Vân, bà con quen gọi bằng cái tên rất mộc mạc mà đầy trìu mến: chú Bảy Đỏ.
Chú sinh năm 1960, lớn lên giữa những mùa gió lộng và những buổi chiều nghe tiếng máy bay, tiếng đại bác vọng từ xa. Đất nước thời đó chưa một ngày yên, nhưng với những thanh niên Xuân Hiệp, tinh thần yêu nước lại càng lớn hơn, mạnh hơn và nóng hơn bao giờ hết.
Năm 1973, khi mới 17 tuổi, cái tuổi mà người ta thường chỉ lo chuyện học hành, bạn bè, mơ ước về tương lai, thì chú Bảy Đỏ – lúc ấy chỉ là một cậu học sinh lớp 9 – đã chọn cho mình con đường không phải ai cũng dám chọn: tham gia hoạt động cách mạng. Cái quyết định tưởng như vượt quá sức một cậu học trò lại đến rất tự nhiên, bởi trong chú là ý chí:
“Nếu quê hương còn trong lửa khói, mình không thể đứng ngoài nhìn.”
Chú được phân công vào lực lượng du kích xã Xuân Hiệp, công việc đầu tiên là giữ kho, trông coi vũ khí, lương thực – những thứ quý hơn vàng trong thời chiến. Nhưng nhiệm vụ của chú không dừng ở đó. Chú còn trực tiếp tham gia chiến đấu, bám từng con đường làng, từng bờ ruộng, từng vạt dừa nước – nơi mà mỗi bước chân đi qua đều có thể là ranh giới giữa sống và chết. Thế nhưng, chú Bảy Đỏ luôn bước đi với sự bình thản kỳ lạ của một người lính trẻ. Chú không cao lớn, không vũ khí tối tân, nhưng có một thứ mà địch không bao giờ có thể chiến thắng: ngọn lửa tuổi 17, rực rỡ, nhiệt huyết, và kiên cường như “màu hoa lửa” bung nở giữa mịt mù bom đạn.
Rồi ngày 25/1/1975 đến – ngày mà lịch sử quê hương ghi dấu bằng máu, bằng mồ hôi, bằng tiếng hô xung phong của những người con Xuân Hiệp. Đó là ngày giải phóng đồn Xuân Hiệp, một cứ điểm quan trọng, nơi bao lần địch lăm le kìm kẹp dân làng. Trong đội hình tiến công hôm ấy, có mặt chú Bảy Đỏ – chàng trai mười bảy tuổi với đôi mắt sáng rực và chiếc khăn rằn còn thơm mùi bùn đất quê nhà. Chú cùng đồng đội len qua từng hàng rào, vượt qua từng loạt đạn, và khi đồn Xuân Hiệp chính thức bị đánh chiếm, người ta kể rằng chú Bảy Đỏ là một trong những người đầu tiên lao vào mở đường cho lực lượng phía sau.
Chiến thắng ấy không chỉ là chiến thắng quân sự. Nó còn là chiến thắng của ý chí tuổi trẻ, của những trái tim mới mười bảy mà đã mang hoài bão lớn hơn tuổi đời, của màu hoa lửa rực lên như muốn đốt cháy những gông xiềng áp bức cuối cùng.
Sau chiến tranh, chú Bảy Đỏ trở về với cuộc sống đời thường – im lặng, bình dị, hiền lành như bao người dân quê khác. Nhưng trong sâu thẳm ký ức của Xuân Hiệp, hình ảnh chàng du kích 17 tuổi giữ kho, chiến đấu và góp mặt trong trận giải phóng đồn năm ấy vẫn mãi là một biểu tượng đẹp đẽ.
Màu hoa lửa năm nào không còn cháy trên chiến trường, nhưng cháy trong lòng những người đi sau – nhắc ta rằng tự do hôm nay được đánh đổi từ tuổi trẻ, máu và lý tưởng của những người như chú Bảy Đỏ.



