Nguyễn Thế Châu
THIẾU TÁ BÙI HỮU DANH – NGƯỜI CHỈ HUY TIỂU ĐỘI CÔNG BINH CHẶN LŨ Ở HÒA BÌNH (1991)
THIẾU TÁ BÙI HỮU DANH – NGƯỜI CHỈ HUY TIỂU ĐỘI CÔNG BINH CHẶN LŨ Ở HÒA BÌNH (1991)
Năm 1991, trận mưa lũ lớn dọc sông Đà khiến nhiều khu dân cư ven hồ Hòa Bình bị cô lập. Đặc biệt, đập tràn Suối Tráng bị nước lũ khoét mòn, có nguy cơ sập và gây ngập toàn khu vực dưới chân đồi. Trong hoàn cảnh ấy, Thiếu tá công binh Bùi Hữu Danh, đơn vị 229, được lệnh đưa tiểu đội đến gia cố khẩn cấp.
Đường vào Suối Tráng khi đó lầy lội, nước chảy xiết. Để vận chuyển từng bao cát, từng thanh gỗ đến đập tràn là nhiệm vụ vô cùng gian nan. Thiếu tá Danh đi đầu, luôn lội xuống nước trước để kiểm tra độ sâu và dòng chảy. Mặc cho dòng nước mạnh xô đẩy, anh vẫn bình tĩnh hướng dẫn từng chiến sĩ đứng đúng vị trí, giữ dây an toàn, truyền vật liệu theo dây chuyền.
Khi mực nước lên nhanh, máy xúc không thể vào vị trí, anh Danh quyết định dùng cách thủ công: đắp tràn bằng sức người. Suốt 6 giờ liền, anh cùng đồng đội không rời khỏi dòng nước, bàn tay cầm bao cát đến rớm máu. Đến gần tối, một đoạn tràn bất ngờ bị sập khiến dòng nước ập vào như lũ quét. Anh Danh lập tức đẩy hai chiến sĩ trẻ ra xa, còn bản thân bị sóng đánh ngã. Nhưng anh đứng dậy ngay, hô lớn: “Còn tràn là còn dân!” rồi tiếp tục chỉ huy gia cố.
Gần nửa đêm, mưa tạnh dần, nước xuống. Đập tràn được giữ vững, hơn 300 hộ dân phía dưới được an toàn. Người dân trong vùng kể mãi hình ảnh người chỉ huy dáng gầy, áo ướt sũng, bùn bám đầy người nhưng ánh mắt sáng rực. Sau sự kiện đó, anh được đề xuất khen thưởng, nhưng anh chỉ khiêm tốn: “Công binh sinh ra là để chặn lũ, chặn nguy hiểm cho dân.”
Đồng đội vẫn nhớ mãi câu nói của anh:
“Nếu mình lùi lại, lũ sẽ tiến lên.”



