NGUYỄN THẾ CỰ – NGƯỜI GIỮ MẠCH LIÊN LẠC GIỮA MƯA BOM LỘC NINH
Nguyễn Thế Cự sinh năm 1952, dân tộc Kinh, quê xã Hoàng Nam, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Hà, nhập ngũ tháng 8-1969. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Tiểu đội trưởng, Đại đội 20 thông tin, Trung đoàn 3, Sư đoàn 5, Bộ Chỉ huy Miền, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ tháng 6-1970 đến năm 1973, ông tham gia 38 trận đánh, đảm nhiệm bảo đảm thông tin liên lạc cho trung đoàn. Trong chiến đấu, dù sốt rét, sức khỏe yếu, nhiều lần đối diện bom đạn, ông vẫn kiên trì bám đường dây. Đặc biệt tại Lộc Ninh ngày 5-4-1972, dù đường dây dài 6 km bị đánh đứt hàng chục lần, có lúc bom nổ vùi lấp khiến ông bất tỉnh, khi tỉnh lại ông vẫn tiếp tục nối dây, giữ thông tin chỉ huy thông suốt. Ngày 20-12-1973, Nguyễn Thế Cự được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
CÂU CHUYỆN DẤU ẤN: NGƯỜI NẰM ĐÈ LÊN QUẢ BOM BI
Giữa chiến trường, có những người lính trực tiếp xung phong vào vị trí đối phương.
Có những người điều khiển pháo, xe tăng hay hỏa tiễn.
Nhưng cũng có những người mang một nhiệm vụ âm thầm hơn:
Giữ cho mệnh lệnh không bao giờ bị đứt đoạn.
Nguyễn Thế Cự là một người lính như thế.
Từ tháng 6-1970, người chiến sĩ thông tin mới mười tám tuổi bắt đầu theo các đơn vị chiến đấu, mang trên mình dây, máy và trách nhiệm bảo đảm liên lạc cho Trung đoàn 3.
Trong ba năm, ông tham gia 38 trận đánh.
Ở đâu đơn vị chiến đấu, người lính thông tin phải theo tới đó.
Bởi giữa chiến trường, một đường dây bị đứt có thể đồng nghĩa với sở chỉ huy mất liên lạc với đơn vị đang chiến đấu phía trước.
Vì vậy, đối với Nguyễn Thế Cự:
Giữ được đường dây cũng chính là giữ được mạch chỉ huy của trận đánh.
LỘC NINH – THU DÂY TRƯỚC KHI ĐỊCH ẬP TỚI
Ngày 25-12-1970, tại Lộc Ninh.
Nguyễn Thế Cự đang làm nhiệm vụ thu dây thì đối phương bất ngờ nống ra.
Khoảng cách mỗi lúc một gần.
Hỏa lực bắn dữ dội.
Trong tình huống ấy, nếu bỏ lại đường dây, dấu vết có thể ảnh hưởng đến sự bí mật và an toàn của sở chỉ huy.
Nguyễn Thế Cự không bỏ vị trí.
Giữa hỏa lực, ông khẩn trương thu từng đoạn dây trước khi đối phương sục tới.
Cuối cùng, đường dây được thu hồi.
Sở chỉ huy giữ được bí mật và an toàn.
Đó chưa phải thử thách khắc nghiệt nhất đối với người lính thông tin trẻ tuổi.
Hai năm sau, cũng tại Lộc Ninh, Nguyễn Thế Cự bước vào một trận chiến mà nhiệm vụ của ông được thử thách đến tận giới hạn.
6 KI-LÔ-MÉT ĐƯỜNG DÂY GIỮA MƯA BOM
Ngày 5-4-1972.
Chiến sự Lộc Ninh diễn ra quyết liệt.
Nguyễn Thế Cự được giao phụ trách tuyến thông tin ở hướng chủ yếu của trung đoàn.
Chiều dài đường dây:
6 KI-LÔ-MÉT.
Máy bay liên tục đánh phá.
Bom nổ dọc tuyến dây.
Đường dây bị cắt đứt.
Nguyễn Thế Cự lao đi nối lại.
Vừa khôi phục được liên lạc, một đợt đánh phá khác lại diễn ra.
Dây lại đứt.
Ông lại đi.
Không phải một lần.
Không phải vài lần.
Theo bản thành tích, trong trận đánh ấy, đường dây bị đứt hàng chục lần.
Và lần nào Nguyễn Thế Cự cũng vượt qua khu vực đang bị đánh phá để tìm điểm đứt, nối lại đường dây.
BỊ BOM VÙI – TỈNH DẬY LẠI ĐI NỐI DÂY
Trong một lần đang làm nhiệm vụ, bom nổ gần.
Đất đá hất tung rồi phủ kín người Nguyễn Thế Cự.
Ông bị vùi lấp.
Rồi bất tỉnh.
Nhưng khi tỉnh lại, việc đầu tiên người lính thông tin ấy nghĩ đến vẫn là tuyến dây mình đang phụ trách.
Ông tiếp tục đứng dậy.
Tiếp tục tìm đường dây.
Tiếp tục nối những đoạn bị bom đánh đứt.
Giữa một chiến trường mà đường dây có thể bị phá hỏng bất cứ lúc nào, Nguyễn Thế Cự cùng đồng đội đã giữ được:
THÔNG TIN LIÊN LẠC THÔNG SUỐT.
Nhờ đó, sở chỉ huy có thể tiếp tục truyền đạt mệnh lệnh, nắm tình hình và tổ chức chỉ huy đơn vị chiến đấu.
QUẢ BOM BI BÊN SỞ CHỈ HUY
Nhưng có một khoảnh khắc khác đã trở thành dấu ấn đặc biệt về Nguyễn Thế Cự.
Lần ấy, ông đang làm nhiệm vụ tại sở chỉ huy cùng Tham mưu trưởng Trung đoàn.
Máy bay đối phương xuất hiện và đánh phá.
Một quả bom bi rơi xuống ngay khu vực làm việc.
Trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Thế Cự không chạy khỏi vị trí.
Ông thực hiện một hành động đặc biệt nguy hiểm:
LAO TỚI, NẰM ĐÈ LÊN QUẢ BOM.
Nếu quả bom phát nổ, người chịu hậu quả đầu tiên sẽ là ông.
Nhưng quả bom đã không nổ.
Hành động ấy khiến những người có mặt chứng kiến vô cùng cảm phục.
Đó không phải là một hành động được tính toán để lập thành tích.
Trong khoảnh khắc hiểm nguy, người chiến sĩ thông tin đã lựa chọn đặt sự an toàn của đồng đội và sở chỉ huy lên trước bản thân mình.
SỐT RÉT VẪN XIN ĐI CHIẾN ĐẤU
Chiến trường không chỉ thử thách con người bằng bom đạn.
Nguyễn Thế Cự nhiều lần bị sốt rét, sức khỏe suy yếu.
Đơn vị từng bố trí cho ông nghỉ điều trị.
Nhưng người lính trẻ vẫn xin tiếp tục đi chiến đấu.
Bởi ông hiểu rằng phía trước vẫn cần người giữ dây.
Vẫn cần những người sẵn sàng chạy giữa những khu vực bị đánh phá để nối lại một đoạn dây vừa đứt.
Và vẫn cần một đường liên lạc thông suốt để mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến được với những người lính ngoài trận địa.
38 TRẬN – MỘT NHIỆM VỤ: GIỮ MẠCH CHỈ HUY
Từ tháng 6-1970 đến năm 1973, Nguyễn Thế Cự tham gia:
38 trận đánh.
Ông không được ghi nhận bằng số xe tăng bị tiêu diệt hay số máy bay bị bắn rơi.
Dấu ấn của ông nằm ở những kilômét dây thông tin được bảo vệ, những đoạn dây bị bom cắt được nối lại và những mệnh lệnh vẫn được truyền đi giữa chiến trường.
Ông được tặng:
🏅 2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng ba
🏅 1 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
Ngày 20 tháng 12 năm 1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Nguyễn Thế Cự danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
DẤU ẤN CÒN LẠI
Câu chuyện về Nguyễn Thế Cự cho thấy một mặt trận ít được nhìn thấy của chiến tranh: mặt trận thông tin liên lạc.
Ở đó, người lính có thể không trực tiếp tiến công mục tiêu, nhưng từng mét dây họ bảo vệ lại nối sở chỉ huy với trận địa.
Bom đánh đứt dây – họ đi nối.
Bom vùi xuống đất – tỉnh lại, họ tiếp tục đi.
Sức khỏe suy yếu – họ vẫn xin trở lại nhiệm vụ.
Và khi một quả bom bi rơi xuống ngay nơi đồng đội đang làm việc, Nguyễn Thế Cự đã lựa chọn lấy chính cơ thể mình che lên quả bom.
Giữa chiến trường Lộc Ninh, Nguyễn Thế Cự không chỉ nối những đoạn dây bị bom đạn cắt đứt. Ông cùng những người lính thông tin đã giữ cho mạch chỉ huy của đơn vị không bao giờ ngừng chảy.



