Nguyễn Thế Đen
aa
Tôi là Nguyễn Thế Đen, sinh năm 1950.
Năm 1971, tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Đó là quãng đời mà người ta chưa kịp nghĩ nhiều cho riêng mình thì đất nước đã gọi tên.
Ngày rời quê, tôi chỉ kịp nhìn lại mái nhà, bờ ruộng và bóng dáng mẹ đứng lặng bên cổng. Không ai biết ngày trở về sẽ ra sao, chỉ biết rằng đã là thanh niên thì phải đi. Tôi mang theo tuổi trẻ và một niềm tin rất giản dị: chiến tranh rồi sẽ kết thúc.
Ở chiến trường, tôi hiểu thế nào là lửa. Lửa để nấu bữa cơm vội, để sưởi ấm giữa rừng đêm, và để giữ cho lòng người không nguội lạnh. Nhưng bom đạn, đói rét và những lần tiễn đồng đội ra đi đã làm ngọn lửa trong tôi hao dần. Có những đêm, lửa vẫn cháy mà lòng người thì trĩu nặng.
Năm 1973, tôi xuất ngũ. Trở về quê khi tuổi đời còn trẻ, nhưng trong lòng đã nhiều hơn sự trầm lặng. Tôi lại cầm cuốc, cầm cày, bắt đầu cuộc sống đời thường như bao người khác. Ngọn lửa của những năm tháng chiến tranh không còn cháy rực, nhưng nó chưa từng tắt.
Giờ đây, khi tóc đã bạc, tôi mới hiểu:
hao lửa không phải là cạn lửa.
Hao lửa là khi người lính trở về, lặng lẽ sống tốt phần đời còn lại, để giữ gìn hòa bình mà bao người đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.
Và tôi thấy mình may mắn, vì đã được trở về, được sống, và được làm một đốm lửa nhỏ trong thời bình.



