Cựu chiến binh

Nguyễn Thế Hùng: Một Đời Giữ Trọn Lời Thề Với Non Sông

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Bình Chánh là một trong số những chiến trường ác liệt nhất của ngoại ô Sài Gòn-Gia Định, biết bao thiên hùng ca vĩ đại đã được viết nên trên mảnh đất này. Chúng tôi đã có dịp tìm về chiến trường xưa, gặp gỡ ông Nguyễn Thế Hùng - một trong số ngàn vạn cuộc đời đã được hiến dâng để tạo tác nên vóc hình tổ quốc hôm nay.

TP. Hồ Chí Minh25/06/2026Trần Thái Sơn (Công ty Điện lực Bình Chánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Thế Hùng: Một Đời Giữ Trọn Lời Thề Với Non Sông

Đoàn cơ sở Công ty Điện lực Bình Chánh.

Một đời “hát mãi khúc quân hành”

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Bình Chánh là một trong số những chiến trường ác liệt nhất của ngoại ô Sài Gòn-Gia Định, biết bao thiên hùng ca vĩ đại đã được viết nên trên mảnh đất này. Chúng tôi đã có dịp tìm về chiến trường xưa, gặp gỡ ông Nguyễn Thế Hùng - một trong số ngàn vạn cuộc đời đã được hiến dâng để tạo tác nên vóc hình tổ quốc hôm nay.

Ông Nguyễn Thế Hùng, sinh năm 1947, hiện ngụ tại xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh (TP HCM) nguyên là Trung đội trưởng, Chính trị viên đại đội Vùng 2 thuộc cánh Bình Tân. Từ năm 1965-1973, ông đã cùng với anh em chiến sĩ, đồng bào xông pha vào các trận chiến khốc liệt, vượt qua cái chết, cảnh tù đày,đi đến ngày hòa bình, thống nhất. Hôm nay, giữa không khí mùa xuân đang căng đầy trong từng nhịp thở, khi đất nước thanh bình, ông Hùng trở thành chứng nhân của lịch sử, sẵn sàng kể lại cho thế hệ trẻ về những năm tháng khói lửa đã qua.

Đã đi là đi đến cùng

“Bọn chú tìm thấy sự sống từ trong cái chết”

Khi 17 tuổi, ông Hùng chỉ là một cậu thiếu niên gắn mình với đồng ruộng, không hề có bất kỳ một khái niệm nào về Đảng, về cách mạng. Quyết định thoát ly và bước chân vào hàng ngũ bộ đội cụ Hồ của ông đơn giản xuất phát từ sự ham vui, muốn được dấn thân, được làm một điều gì đó cho bà con, làng xóm. Ông nói, đó là tinh thần rất kỳ lạ chỉ tuổi trẻ mới có được, sau này được giác ngộ, ông càng biết đi là gian khổ, là thương tật, thậm chí bị tù đày, chết chóc, nhưng tất cả đều không đáng gì so với hai chữ “hòa bình” quá đỗi lớn lao và thiêng liêng. Khi hồi tưởng và chia sẻ về một đời chiến đấu của mình, trong lời kể của ông Hùng là những mảng ký ức chồng chéo lên nhau với những trận đánh khốc liệt, sự hy sinh trong chớp nhoáng… Song sau tất cả, thứ kiên định nhất, rõ ràng nhất luôn hiện hữu trong tâm trí người lính ấy là tinh thần: đã đi là phải đi đến cùng, phải đi đến ngày toàn thắng, tới ngày Bắc Nam liền về một dải, dân tộc được ấm no.

Năm 1965, ông Hùng đến với cách mạng bằng việc gia nhập đội Du kích Tân Nhựt. Đến tháng 12/1967, khi không khí chuẩn bị cho Tổng tiến công đang sục sôi trên cả nước, tại Bình Chánh, ông được bổ nhiệm làm đội trưởng tiểu đội thuộc quân binh chủng huyện, với nhiệm vụ vừa yểm trợ họng pháo Bình Chánh, vừa mở đường cho hoạt động tải thưởng, vận chuyển súng đạn vào nội đô Sài Gòn. Chỉ trong vòng 2 tháng (từ tháng 12/1967 - 2/1968), ông cùng đồng đội đã vận chuyển thành công hơn vài trăm quả đạn cối, tiêu diệt, phá hủy nhiều khẩu pháo của địch. Đến tháng 3/1968, Bình Chánh thành lập đại đội địa phương, ông Hùng trở thành Chính trị viên đại đội, đồng thời là Bí thư Chi đoàn tại đại đội, phối hợp cũng dân quân du kích, đồng bào làm nên nhiều chiến thắng vẻ vang

Trong những ngày chiến đấu ấy, ông Hùng cho biết, khí thế, thắng lợi lớn lao bao nhiêu thì hy sinh, mất mát cũng chất chồng bấy nhiêu. Những cuộc càn quét như vũ bão của quân giặc khiến ông Hùng cùng đồng đội phải rút sâu vào rừng, ngày đêm căng mình chống trả, liên tục lặn sâu dưới nước tới mức “một cái quần đùi cũng không khô nổi”. Có những trận đánh, sau một hồi quần thảo ác liệt dưới làn mưa đạn, 4 trung đội chỉ còn 1 tiểu đội:

“Chiến tranh, thấy đó rồi mất đó…”

Chúng tôi hỏi ông, có sự hy sinh nào khiến ông nhớ mãi, ông đáp rằng mỗi một người đã đến và gọi nhau bằng hai tiếng “đồng chí” thiêng liêng, ông đều khắc sâu trong tim. Có những người vừa mới ngồi cạnh bên, cười nói với nhau, trong một thoáng bom đạn đã thành người thiên cổ, chưa bao giờ sống và chết cách nhau gần như thế. Song, tất cả đều được chấp nhận, mỗi người lính năm ấy đều tiếp nhận cái chết như một lẽ thường tình:

“Bọn chú tìm thấy cái sống từ trong cái chết. Mình có thể chết, nhưng mà phía sau cái chết của mình là sự sống của toàn dân tộc, nên là vui vẻ chấp nhận.”

Vượt qua tù đày

Năm 1969, trên đường đi tập huấn chính trị, ông Hùng gặp phải trận càn của quân địch và không may bị thương ở chân. Trong quá trình dưỡng thương, khu vực tập kết bị lộ, ông bị bắt và giam tại Biệt khu Thủ đô (Bộ Tư lệnh TP. HCM ngày nay). Hơn 3 năm chịu tù đày, đã có lúc, ông Hùng tưởng chính mình không thể chịu nổi trước hàng loạt các cách thức khác nhau của quân địch hòng lấy được thông tin cách mạng:.

“Muốn sống thì phải khai. Nhưng mà khai thì phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân. Dân cưu mang mình mà mình phản họ thì không được. Thôi, thà chết chứ không phản!”

Ông Hùng nhớ mãi những dòng chữ được viết bằng máu của anh em bạn tù trên vách tường nhà lao: Trước khi bạn bước vào tù, bạn đã làm gì để tưởng nhớ ngày Bác Hồ chúng ta đã mất?, hay: Xa xa Côn Đảo nhà tù/ Biển sâu mấy khúc lòng thù bấy nhiêu/ Biển sâu có lúc vơi đầy/ Hận thù đế quốc không ngày nào nguôi. Đó là tinh thần, ý chí bất tử đã nhập vào từng lồng xương ống máu của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam. Cùng với lời thề của bản thân: Bước vào hàng ngũ của Đảng, thề hy sinh đến hơi thở sau cùng, ông Hùng thật sự đã vượt qua những ngày tháng gian khó và ác liệt nhất, trung thành với đất nước, nhân dân, giữ trọn khí tiết trở về với anh em đồng đội.

Đầu năm 1973, sau khi hiệp định Paris được ký kết, ông Hùng được trao trả tù binh tại dòng sông Thạch Hãn (Quảng Trị). Khoảnh khắc cởi bỏ chiếc áo tù binh với số hiệu 10.025, được chào cờ, uống trà Thái Nguyên, hút thuốc lá Điện Biên, ở trong vòng tay rộng lớn mà ấm nồng của tổ quốc, với ông Hùng là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cả đời. Trên đường tập kết về thủ đô, các điểm họp quân của ông và đồng đội luôn rộn ràng, nhộn nhịp sự chào đón của đồng bào, với cờ xí, băng rôn Mừng các đồng chí chiến thắng trở về. Ông Hùng kể lại với chúng tôi, sau khi đến nơi, được gặp mặt Tổng bí thư Lê Duẩn, ông và đồng đội đã thắc mắc, họ đã bị bắt, nghĩa là đã chiến bại, cớ sao đồng bào vẫn tung hô chiến thắng? Tổng bí thư trả lời rằng:

“Quân đội ta thắng Mỹ, dân tộc ta thắng Mỹ, các đồng chí trong tù kiên trì đấu tranh giữ khí tiết để trở về hôm nay, cũng là chiến thắng.”

Thời bình - ông vẫn sống như đã sống

Trở về từ cuộc chiến, ông Hùng bước vào đời sống hòa bình, cùng xây dựng đất nước ngày một phồn vinh, phát triển theo đúng hình mẫu một người công dân gương mẫu. Bắt đầu từ những năm 2000, với mô hình kinh tế VAC (vườn, ao, chuồng) - trồng dừa, nuôi cá, nuôi heo, ông Hùng cùng gia đình đã nỗ lực tăng gia sản xuất, đồng thời hỗ trợ, giúp đỡ bà con địa phương cùng phát triển kinh tế. Năm 2007, ông được trao tặng danh hiệu Nông dân sản xuất giỏi cấp trung ương, Nông dân tiêu biểu cấp thành phố.

Ngày hôm nay, khi mái đầu ngả bạc, ông Hùng vẫn vui vẻ đón chúng tôi ghé thăm trong chiếc áo lính màu xanh giản dị, trong vai trò một chứng nhân của lịch sử, ông luôn sẵn lòng kể lại cho cho chúng tôi được nghe về những năm tháng đỏ lửa mà mình trải qua. Ông thường xuyên nhận lời làm khách mời cho các chương trình giao lưu lịch sử, tâm sự, chia sẻ, nhắc nhở những thế hệ trẻ lớn lên về cái giá quá đắt đỏ mà dân tộc Việt Nam đã trả để đổi lấy hòa bình, độc lập. Vẫn đó đôi mắt sáng ngời, xen lẫn là niềm xúc động đang trào dâng trong lời nói, ông cho biết chiến tranh là thứ kinh khủng nhất trên đời, chiến tranh chỉ đem lại mất mát và đớn đau. Ông kỳ vọng về tuổi trẻ hôm nay, những con người tri thức và yêu nước sẽ vươn tay giữ lấy nền hòa bình hiện tại, xây dựng đất nước ngày một phồn vinh.

Người lính ấy - một tấm gương trong ngàn vạn tấm gương đã cùng viết nên trang vàng lịch sử, ông đã sống trọn một đời mình với khúc hùng ca của người chiến sĩ cụ Hồ. Mỗi người chúng ta hôm nay ở đây, giữa hòa bình và no ấm, hãy đừng quên họ, cùng chung tay gìn giữ quê hương, đất nước nghìn đời./.

Nguồn: Sưu tầm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn