NGUYỄN THẾ TIẾN – DẤU CHÂN NGƯỜI CHIẾN SỸ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Trong dòng chảy của lịch sử, mỗi thế hệ đều có một cách riêng để đóng góp cho quê hương, đất nước. Có người cống hiến bằng những năm tháng học tập, lao động; có người dành cả cuộc đời cho sự nghiệp xây dựng quê hương. Và cũng có những người trẻ đã lựa chọn khoác lên mình màu áo của người chiến sĩ, rời xa gia đình để thực hiện trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc. Nguyễn Thế Tiến, người con quê hương Hoằng Quang, là một trong những người đã có một thời tuổi trẻ như thế. Sinh năm 1953, trong một gia đình và miền quê còn nhiều khó khăn, ông Nguyễn Thế Tiến trưởng thành cùng những biến động của đất nước. Năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tham gia cách mạng và trở thành chiến sĩ Công an Vũ trang Thanh Hóa. Có thể nói, lựa chọn lên đường trong những năm tháng ấy không đơn thuần là lựa chọn một công việc. Đó là sự lựa chọn về trách nhiệm. Đối với một thanh niên, rời mái nhà thân thuộc, xa người thân, bước vào môi trường quân ngũ với kỷ luật nghiêm khắc là một thử thách không nhỏ. Nhưng chính những thử thách ấy lại góp phần làm nên bản lĩnh của một thế hệ.
NGUYỄN THẾ TIẾN – DẤU CHÂN NGƯỜI CHIẾN SỸ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Trong dòng chảy của lịch sử, mỗi thế hệ đều có một cách riêng để đóng góp cho quê hương, đất nước. Có người cống hiến bằng những năm tháng học tập, lao động; có người dành cả cuộc đời cho sự nghiệp xây dựng quê hương. Và cũng có những người trẻ đã lựa chọn khoác lên mình màu áo của người chiến sĩ, rời xa gia đình để thực hiện trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc. Nguyễn Thế Tiến, người con quê hương Hoằng Quang, là một trong những người đã có một thời tuổi trẻ như thế.
Sinh năm 1953, trong một gia đình và miền quê còn nhiều khó khăn, ông Nguyễn Thế Tiến trưởng thành cùng những biến động của đất nước. Năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tham gia cách mạng và trở thành chiến sĩ Công an Vũ trang Thanh Hóa.
Có thể nói, lựa chọn lên đường trong những năm tháng ấy không đơn thuần là lựa chọn một công việc. Đó là sự lựa chọn về trách nhiệm. Đối với một thanh niên, rời mái nhà thân thuộc, xa người thân, bước vào môi trường quân ngũ với kỷ luật nghiêm khắc là một thử thách không nhỏ. Nhưng chính những thử thách ấy lại góp phần làm nên bản lĩnh của một thế hệ.
Năm tháng trong lực lượng Công an Vũ trang đã giúp người chiến sĩ trẻ Nguyễn Thế Tiến hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ “trách nhiệm”. Người chiến sĩ không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn phải có ý thức tổ chức, tinh thần kỷ luật, sự kiên trì và đặc biệt là ý thức đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.
Trong cuộc đời mỗi con người, có những quãng thời gian tưởng như rất ngắn nhưng lại có sức ảnh hưởng lâu dài. Với ông Nguyễn Thế Tiến, 5 năm từ năm 1972 đến năm 1977 chính là một quãng đời như thế. Năm năm tuổi trẻ trong màu áo người chiến sĩ có thể không phải là toàn bộ cuộc đời, nhưng đó là những năm tháng góp phần định hình nhân cách, hun đúc tinh thần trách nhiệm và để lại những ký ức không thể phai mờ.
Điều đáng quý ở những người lính thuộc thế hệ ấy không chỉ nằm ở những công việc họ đã thực hiện, mà còn ở thái độ sống. Họ đi qua tuổi trẻ với một niềm tin giản dị: đất nước cần thì mình đi, nhiệm vụ giao thì mình làm. Không cần những lời nói lớn lao, chính sự tận tụy trong từng ngày, từng việc đã làm nên giá trị của người chiến sĩ.
Nhìn lại lịch sử, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên là biết bao thế hệ đã dành tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương. Những người lính năm xưa có thể không thường xuyên kể về những gian khó đã trải qua. Nhưng chính sự lặng thầm ấy càng khiến những đóng góp của họ trở nên đáng trân trọng.
Năm 1977, ông Nguyễn Thế Tiến xuất ngũ, trở về với quê hương sau những năm tháng trong lực lượng Công an Vũ trang Thanh Hóa. Rời màu áo người chiến sĩ nhưng những phẩm chất được tôi luyện trong môi trường quân ngũ vẫn tiếp tục đồng hành cùng ông trong cuộc sống.
Đó cũng là một minh chứng cho ý nghĩa sâu sắc của những năm tháng quân ngũ: người lính có thể rời quân đội, nhưng tinh thần của người lính thì không dễ dàng rời khỏi con người họ. Kỷ luật, trách nhiệm, sự kiên trì, tinh thần đoàn kết và tình yêu quê hương vẫn trở thành những giá trị theo họ suốt cuộc đời.
Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, điều đáng trân trọng nhất có lẽ không phải là những năm tháng đã lùi xa, mà là ý nghĩa của những năm tháng ấy đối với hiện tại. Thế hệ của ông Nguyễn Thế Tiến đã dành một phần tuổi trẻ cho đất nước. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, có điều kiện học tập, lao động và phát triển, vì vậy càng phải hiểu rằng mình đang được thừa hưởng thành quả từ sự hy sinh, cống hiến của các thế hệ đi trước.
Câu chuyện về một người chiến sĩ Công an Vũ trang quê Hoằng Quang vì thế không chỉ là câu chuyện riêng của một con người. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã sống có lý tưởng, biết đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên những lợi ích riêng tư.
Năm tháng có thể làm mái tóc bạc đi, ký ức có thể dần lùi vào quá khứ, nhưng những giá trị của một thời tuổi trẻ cống hiến thì vẫn còn nguyên ý nghĩa. Những người như ông Nguyễn Thế Tiến chính là những nhân chứng bình dị của một thời lịch sử, để thế hệ hôm nay hiểu hơn rằng mỗi giai đoạn của đất nước đều cần những con người biết sống có trách nhiệm.
Có lẽ, khi nhắc về “thời hoa lửa”, không nhất thiết phải kể những câu chuyện thật lớn lao. Bởi đôi khi, giá trị của lịch sử được tạo nên từ chính những con người bình dị đã âm thầm làm tròn nhiệm vụ của mình.
Nguyễn Thế Tiến – người con quê hương Hoằng Quang – đã có một thời tuổi trẻ như thế. Năm năm trong màu áo chiến sĩ Công an Vũ trang Thanh Hóa là năm năm ông dành cho trách nhiệm, cho tập thể và cho quê hương, đất nước.
Và hôm nay, khi những năm tháng ấy đã trở thành ký ức, câu chuyện vẫn còn nguyên giá trị nhắc nhở: hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đi trước và sống sao cho xứng đáng với những gì các thế hệ cha anh đã gửi lại.
Bởi thời gian có thể đi qua, nhưng những năm tháng tuổi trẻ sống có lý tưởng và trách nhiệm thì không bao giờ mất đi.


