Nguyễn Thị Ánh – đưa trẻ em sơ tán
Dắt tay từng em nhỏ rời vùng bom đạn, chị che chở bằng chính thân mình. Tiếng khóc trẻ thơ thôi thúc chị bước nhanh hơn giữa hiểm nguy. Nguyễn Thị Ánh – người đưa trẻ em sơ tán – là hình ảnh của tình mẫu tử lớn lao giữa chiến tranh khốc liệt, nơi sự sống non nớt cần được bảo vệ bằng tất cả lòng can đảm.
Ánh tham gia công tác sơ tán khi những trận bom bắt đầu trút xuống làng mạc ngày một dày hơn. Trẻ em, người già là những đối tượng dễ bị tổn thương nhất, và nhiệm vụ của chị là đưa các em rời khỏi vùng nguy hiểm, tìm đến những nơi trú ẩn an toàn hơn. Không súng ống trong tay, Ánh chỉ có một trái tim đầy yêu thương và tinh thần trách nhiệm không cho phép mình chùn bước.
Mỗi chuyến đi là một cuộc chạy đua với thời gian. Chị dắt tay từng em nhỏ, có em còn bế ngửa trên tay, có em vừa đi vừa khóc vì sợ hãi. Con đường sơ tán đầy hố bom, đất đá ngổn ngang, tiếng máy bay gầm rú trên đầu khiến cả đoàn trẻ run rẩy. Nguyễn Thị Ánh luôn đi ở vị trí cuối, mắt không rời các em, sẵn sàng quay lại nếu có ai vấp ngã hay tụt lại phía sau.
Có những lúc bom rơi bất ngờ, Ánh lập tức ôm chặt trẻ vào lòng, lấy thân mình che chắn, ép các em nằm rạp xuống mương, xuống hố tránh bom. Trong khoảnh khắc ấy, chị không nghĩ đến sự an nguy của bản thân, chỉ sợ tiếng nổ và mảnh bom làm tổn thương những sinh linh bé nhỏ đang run lên vì sợ hãi.
Tiếng khóc trẻ thơ vang lên giữa khói lửa không làm chị chùn bước, trái lại càng thôi thúc Ánh bước nhanh hơn. Chị dỗ dành, động viên các em bằng giọng nói dịu dàng, kể những câu chuyện giản đơn về ngày mai yên bình, về ngôi nhà mới sẽ không còn tiếng bom. Những lời nói ấy như sợi dây níu giữ niềm tin cho cả chị và các em trong hành trình gian nan.
Khi đưa được đoàn trẻ đến nơi an toàn, Nguyễn Thị Ánh mới cho phép mình ngồi xuống thở dốc. Nhìn các em được chăm sóc, ăn uống, dần nín khóc, chị cảm thấy mọi hiểm nguy vừa trải qua đều xứng đáng. Với chị, giữ được nụ cười và sự sống cho trẻ em là giữ được tương lai của quê hương.
Chiến tranh kết thúc, những đứa trẻ năm xưa lớn lên trong hòa bình. Có thể không ai nhớ tên người đã dắt tay mình rời khỏi vùng bom đạn, nhưng hình ảnh người phụ nữ gầy gò, kiên cường che chở trẻ thơ giữa hiểm nguy mãi là biểu tượng đẹp của lòng nhân ái. Nguyễn Thị Ánh – người đưa trẻ em sơ tán – đã góp phần gìn giữ mầm sống, để từ đó tương lai được tiếp nối sau những năm tháng hoa lửa của dân tộc.



