Nguyễn Thị Bảng - Chim Sơn ca trên tuyến đường mở lửa
Bà Nguyễn Thị Bảng quê xã Chi Trung, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội), hiện sinh sống tại phường Minh Hưng, thị xã Chơn Thành, tỉnh Bình Phước. Năm 17 tuổi, bà lặng lẽ rời nhà để tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước. Với dáng người nhỏ nhắn, yêu ca hát và luôn lạc quan giữa mưa bom bão đạn, bà được đồng đội trìu mến gọi là “Chim Sơn ca của Tiểu đoàn 249”

Đêm ấy, cô gái Nguyễn Thị Bảng ngồi lặng trước hiên nhà.
Bố mẹ đã mất từ lâu, cô sống cùng anh trai và chị dâu. Nghe tin địa phương tuyển thanh niên xung phong chi viện cho tiền tuyến, trong lòng cô gái mười bảy tuổi cứ bồn chồn không yên.
Cô biết nếu nói ra, anh chị sẽ không cho đi.
Vậy là đêm hôm ấy, cô lặng lẽ rời nhà.
Trên người chỉ có bộ quần áo đang mặc.
Không khăn gói.
Không mũ nón.
Không một đồng tiền.
Cô đi thẳng đến nhà Bí thư Xã đoàn.
Nhìn cô gái nhỏ đứng trước cửa với ánh mắt cương quyết, chị Bí thư xúc động hỏi:
– Em suy nghĩ kỹ chưa?
Nguyễn Thị Bảng gật đầu:
– Các anh ngoài mặt trận cần người mở đường, em muốn được góp sức mình.
Ngay trong đêm, cô được kết nạp Đoàn.
Người Bí thư Xã đoàn tặng cô vài con tem thư, một cuốn sổ nhỏ, cây bút máy và mấy chiếc phong bì.
Những món quà giản dị ấy theo cô suốt những năm tháng chiến tranh.
Vào đơn vị, Nguyễn Thị Bảng được phân công làm nhiệm vụ mở đường.
Ban ngày, chị em san lấp hố bom, chuyển đất đá, phát quang cây đổ.
Ban đêm, bom đạn vẫn không ngừng trút xuống.
Có hôm vừa lấp xong một hố bom, máy bay lại ập tới.
Đất đá tung mù mịt.
Nhiều đồng đội bị thương.
Chính bà Bảng cũng từng bị sức ép của bom làm ngất đi.
Sau ít ngày điều trị ở bệnh xá đơn vị, cô gái trẻ lại xin trở về đội hình.
Đồng đội ngạc nhiên:
– Em còn yếu lắm, nghỉ thêm vài hôm đi.
Nguyễn Thị Bảng mỉm cười:
– Đường chưa thông thì em chưa thể nghỉ được.
Giữa mưa bom bão đạn, điều kỳ lạ là cô gái nhỏ ấy lúc nào cũng cất cao tiếng hát.
Tiếng hát vang lên trên công trường mở đường, bên những hố bom còn khói và cả trong những đêm hành quân.
Đồng đội gọi cô là:
– Chim Sơn ca của Tiểu đoàn 249!
Tiếng hát của cô không chỉ xua tan mệt mỏi mà còn tiếp thêm niềm tin cho cả đơn vị.
Nhiều năm sau, nhớ lại quãng đời ấy, bà Nguyễn Thị Bảng xúc động kể:
“Bom đạn có thể làm chúng tôi bị thương, nhưng không thể dập tắt được tinh thần của tuổi trẻ thanh niên xung phong.”
Ngày đất nước thống nhất, cô thanh niên xung phong năm nào trở về trong vòng tay của gia đình.
Nhưng trong ký ức của bà, những con đường mở lửa, những người đồng đội và tiếng hát của tuổi mười bảy vẫn luôn vẹn nguyên như mới hôm qua.


