Nguyễn Thị Bảy
Ở ấp Cây Gòn, xã Tích Thiện, có một con đường đất đỏ chạy dài qua những ruộng lúa và hàng dừa nước. Mỗi mùa nắng, hoa lửa lại nở ven bờ rào, đỏ thắm như những đốm than hồng âm ỉ giữa gió đồng. Người trong xóm thường bảo, màu hoa ấy giống như lòng người – có thể âm thầm, nhưng khi cần sẽ cháy lên rực rỡ. Năm 1945, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bảy đã tham gia công tác giao liên. Khi ấy bà còn rất trẻ, dáng người nhỏ bé nhưng bước chân nhanh nhẹn và ánh mắt kiên nghị.
Ở ấp Cây Gòn, xã Tích Thiện, có một con đường đất đỏ chạy dài qua những ruộng lúa và hàng dừa nước. Mỗi mùa nắng, hoa lửa lại nở ven bờ rào, đỏ thắm như những đốm than hồng âm ỉ giữa gió đồng. Người trong xóm thường bảo, màu hoa ấy giống như lòng người – có thể âm thầm, nhưng khi cần sẽ cháy lên rực rỡ.
Năm 1945, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bảy đã tham gia công tác giao liên. Khi ấy bà còn rất trẻ, dáng người nhỏ bé nhưng bước chân nhanh nhẹn và ánh mắt kiên nghị. Bà đi qua những con đường làng quen thuộc, mang theo thư từ, tin tức, góp phần nối liền những mắt xích của phong trào cách mạng.
Những năm tháng ấy không hề bình yên. Cuối năm 1956, bà bị bắt và giam giữ nơi khám lớn Trà Vinh. Những ngày trong lao tù là chuỗi dài thử thách. Nhưng giữa bốn bức tường lạnh lẽo, bà vẫn giữ vững niềm tin. Bà thường nhớ về quê nhà, nơi những khóm hoa lửa vẫn nở đỏ mỗi độ nắng lên. Hình ảnh ấy như một lời nhắc nhở: dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu, lòng người vẫn có thể giữ ấm bằng niềm tin.
Ngày trở về, bà lại bước đi trên con đường cũ. Hoa lửa vẫn nở như chưa từng có chia xa. Bà dừng lại thật lâu, nhìn sắc đỏ rực rỡ ấy và thấy lòng mình lặng đi. Bao nhiêu năm gian khó đã qua, nhưng ngọn lửa trong tim chưa từng tắt.
Sau này, bà tiếp tục tham gia công tác giao liên cho đến ngày đất nước thống nhất. Bà sống giản dị, ít nói về những hy sinh của mình. Trước hiên nhà, bà trồng một bụi hoa lửa. Mỗi khi hoa nở, bà thường dạy con cháu:
“Con người phải biết giữ trong lòng một ngọn lửa. Lửa của yêu nước, của lòng trung thành và của niềm tin vào ngày mai.”
Giờ đây, khi bà đã đi xa, hoa lửa vẫn nở mỗi năm trên mảnh đất Tích Thiện. Màu đỏ ấy không chỉ là sắc hoa của thiên nhiên, mà là màu của ký ức, của sự kiên cường và của một đời người đã sống trọn với lý tưởng.
Màu hoa lửa – rực rỡ giữa nắng gió quê nhà, như chính tấm lòng bền bỉ của



