Nguyễn Thị Bé – Đóa hoa bất tử bên dòng sông Vàm Cỏ
Sự hy sinh của chị không hề lặng lẽ. Nó đã hóa thân vào dáng đứng của quê hương Gò Dầu, vào dòng xanh của sông Vàm Cỏ Đông. Ngày nay, ngôi trường THCS mang tên Nguyễn Thị Bé tại quê hương chị chính là nơi tiếp nối ngọn lửa nhiệt huyết ấy. Mỗi trang sách của các em học sinh hôm nay đều thấm đượm sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước, trong đó có người con gái anh hùng Nguyễn Thị Bé.
Trong hành trình tìm hiểu về lịch sử hào hùng của dân tộc tại cuộc thi 'Câu chuyện thời hoa lửa'. Tây Ninh được mệnh danh là "Thủ đô kháng chiến" với nhiều nhân vật lịch sử lẫy lừng. Một trong những tấm gương tiêu biểu nhất, biểu tượng cho lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Tây Ninh, chính là Nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Bé (hay còn gọi là Hai Bé). Em đã được nghe cô kể về hình ảnh người nữ chiến sĩ dũng cảm đã truyền cho em ngọn lửa nhiệt huyết và lòng biết ơn vô hạn. Sau đây, em xin được kể lại cuộc đời và sự hy sinh cao cả của người anh hùng ấy."
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Tây Ninh không chỉ là "Thủ đô kháng chiến" với những căn cứ địa huyền thoại mà còn là nơi nở rộ những đóa hoa bất tử giữa mưa bom bão đạn. Một trong những đóa hoa rực rỡ và kiên cường nhất chính là Nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Bé. Câu chuyện về cuộc đời bà là một bản hùng ca về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất của người phụ nữ Nam Bộ "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".
Sinh ra và lớn lên tại xã Thanh Phước, huyện Gò Dầu, tuổi thơ của chị Nguyễn Thị Bé gắn liền với khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, người thiếu nữ ấy đã sớm nung nấu ý chí căm thù giặc sâu sắc. Năm 17 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, chị đã chọn con đường thoát ly gia đình, dấn thân vào cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.
Thời hoa lửa của chị không phải là những trang thơ mộng mơ, mà là những đêm hành quân xuyên rừng, những trận đánh giáp lá cà nghẹt thở. Với vai trò là Bí thư Chi bộ kiêm Chính trị viên xã đội Suối Bà Tươi, chị Bé đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù. Nhắc đến chị, người ta nhớ đến một nữ chỉ huy mưu trí, dũng cảm, luôn có mặt ở những nơi khó khăn, nguy hiểm nhất. Chị đã trực tiếp chỉ huy và tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, ba lần được vinh danh là "Dũng sĩ diệt Mỹ". Đó không chỉ là danh hiệu, đó là minh chứng cho tinh thần quyết chiến quyết thắng, lấy ít địch nhiều, lấy thô sơ thắng hiện đại.
Câu chuyện cảm động nhất về chị có lẽ là những ngày tháng cuối cùng của năm 1973. Dù Hiệp định Paris đã được ký kết, nhưng kẻ thù vẫn ngoan cố thực hiện các cuộc càn quét lấn chiếm. Trong một trận chiến không cân sức nhằm bảo vệ vùng giải phóng, chị Nguyễn Thị Bé đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới vừa 29, độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân Tây Ninh.
Sự hy sinh của chị không hề lặng lẽ. Nó đã hóa thân vào dáng đứng của quê hương Gò Dầu, vào dòng xanh của sông Vàm Cỏ Đông. Ngày nay, ngôi trường THCS mang tên Nguyễn Thị Bé tại quê hương chị chính là nơi tiếp nối ngọn lửa nhiệt huyết ấy. Mỗi trang sách của các em học sinh hôm nay đều thấm đượm sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước, trong đó có người con gái anh hùng Nguyễn Thị Bé.
Viết về chị, Em thầm hứa với lòng mình sẽ sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của "thế hệ hoa lửa". Câu chuyện của anh hùng Nguyễn Thị Bé sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ trẻ trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay. Chị đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng huy hoàng, một cuộc đời thực sự là "hoa rực lửa" giữa lòng dân tộc.



