Nguyễn Thị Bé: Đóa Hoa Thép Trên Đất Gò Dầu
Chị thường hóa thân thành người đi mò cua, bắt ốc. Với chiếc giỏ tre sờn cũ, bùn đất bám đầy quần áo, chị lầm lũi đi qua các bốt gác dưới cái nhìn khinh khỉnh của đám lính. Chúng không bao giờ ngờ được rằng, dưới lớp cua ốc đang bò lổm ngổm kia là những bức mật thư, những chỉ thị tối mật mang tính quyết định đến sự sống còn của cả một cánh quân. Đôi chân tật nguyền ấy đã đi xuyên qua những "vùng trắng", nơi bom bầy, pháo tọa độ đổ xuống như mưa, để giữ vững mạch máu thông tin giữa lòng địch.
Nguyễn Thị Bé: Đóa Hoa Thép Trên Đất Gò Dầu
1. Biệt danh từ lửa đạn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt nhất, tại vùng đất Gò Dầu - cửa ngõ chiến lược của Tây Ninh, cái tên Bé "Cụt" không gợi lên sự yếu ớt, mà trái lại, nó là nỗi khiếp sợ của kẻ thù và là niềm tự hào của quân dân ta.
Nguyễn Thị Bé tham gia cách mạng khi mới chỉ là một cô gái tuổi đôi mươi. Trong một trận càn quét dữ dội của địch, một mảnh pháo nghiệt ngã đã cướp đi bàn chân trái của chị. Thế nhưng, khi vết thương vừa lên da non, người con gái ấy đã từ chối rút lui về tuyến sau. Chị nói với đồng đội: "Tôi mất một bàn chân, nhưng đôi tay tôi còn cầm được súng, đôi mắt tôi còn nhìn rõ quân thù. Tôi ở lại!" Từ đó, cái tên Bé "Cụt" ra đời, gắn liền với những chiến công phi thường.
2. Bước chân không mỏi trên cung đường giao liên
Với bàn chân không còn nguyên vẹn, việc đi lại trên địa hình kênh rạch, sình lầy của Gò Dầu là một thử thách khủng khiếp. Vậy mà, chị Bé vẫn trở thành một "con thoi" giao liên xuất sắc nhất.
Chị thường hóa thân thành người đi mò cua, bắt ốc. Với chiếc giỏ tre sờn cũ, bùn đất bám đầy quần áo, chị lầm lũi đi qua các bốt gác dưới cái nhìn khinh khỉnh của đám lính. Chúng không bao giờ ngờ được rằng, dưới lớp cua ốc đang bò lổm ngổm kia là những bức mật thư, những chỉ thị tối mật mang tính quyết định đến sự sống còn của cả một cánh quân. Đôi chân tật nguyền ấy đã đi xuyên qua những "vùng trắng", nơi bom bầy, pháo tọa độ đổ xuống như mưa, để giữ vững mạch máu thông tin giữa lòng địch.
3. Khí tiết của người con gái đất Gò
Năm 1969, trong một chuyến công tác quan trọng, chị Bé bị địch phục kích. Biết chị là đầu mối giao liên then chốt, chúng đưa chị về trung tâm tra tấn với hy vọng bẻ gãy ý chí của người phụ nữ tàn tật.
Chúng dùng những đòn tra tấn tàn độc nhất, đánh trực tiếp vào vết thương ở chân chị. Khi đòn roi không hiệu quả, chúng quay sang dùng chiêu bài "chiêu hồi", hứa hẹn sẽ đưa chị sang Mỹ phẫu thuật lắp chân giả, cho tiền bạc và cuộc sống vinh hoa.
Đáp lại những lời đường mật đó, chị Bé chỉ nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, dõng dạc nói: "Tụi bay có thể chặt chân ta, nhưng không bao giờ chặt được lòng tin của ta vào cách mạng. Đất nước còn giặc, thân này có mất cũng không tiếc!"
4. Đóa hoa bất tử
Chị hy sinh giữa tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân Gò Dầu. Hình ảnh người con gái với bàn chân không nguyên vẹn nhưng vẫn hiên ngang đứng vững trước họng súng quân thù đã trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho hàng ngàn thanh niên Tây Ninh lên đường nhập ngũ.
Năm 1978, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về chị Bé "Cụt" là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần của người phụ nữ Tây Ninh: Trung hậu, đảm đang, bất khuất. Chị đã chứng minh rằng sức mạnh của một con người không nằm ở cơ thể vẹn toàn, mà nằm ở một trái tim tràn đầy tình yêu quê hương. Ngày nay, cái tên Nguyễn Thị Bé vẫn sống mãi trong tên những ngôi trường, con đường, nhắc nhở thế hệ sau về một thời hoa lửa oai hùng.



