Nguyễn Thị Bích Liên
Nguyễn Thị Bích Liên – Cô gái 16 tuổi viết đơn bằng máu xin ra trận Nhân chứng: Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Bích Liên Bà Nguyễn Thị Bích Liên sinh năm 1948 tại Thái Bình. Cuối năm 1965, khi mới khoảng 16–17 tuổi, bà đã quyết tâm gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Vì gia đình không đồng ý, cô gái trẻ đã viết đơn bằng máu để thể hiện quyết tâm được lên đường làm nhiệm vụ. Khi ấy, bà chỉ nặng khoảng 35kg nhưng trong lòng luôn có mong muốn được góp sức cho đất nước. Sau khi gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, bà làm nhiệm vụ trên những tuyến đường sắt từ Ninh Bình vào Khu 4. Đây là những tuyến giao thông quan trọng trong chiến tranh, thường xuyên phải đối mặt với bom đạn. Những người thanh niên xung phong vừa lao động, sửa chữa đường sá, vừa phải bảo đảm giao thông được thông suốt. Đến năm 1968, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, bà cùng đồng đội vào tuyến lửa Trường Sơn, thuộc Ban Xây dựng 67, làm nhiệm vụ liên quan đến cầu đường. Những ngày tháng ấy gắn với tiếng bom, những lần báo động và những đêm hành quân trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Điều khiến bà nhớ mãi không chỉ là những khó khăn mà còn là tình đồng đội. Giữa những ngày bom đạn, các thanh niên xung phong vẫn động viên nhau, chia sẻ từng bữa cơm và cùng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường, để lại trong bà những ký ức không thể nào quên. Sau chiến tranh, bà trở về cuộc sống đời thường và tiếp tục hoạt động nghệ thuật. Năm 2026, bà ra mắt cuốn tự truyện “Thời hoa lửa”, kể lại những năm tháng tuổi trẻ của mình và tri ân những đồng đội đã cùng bà đi qua chiến tranh. Ý nghĩa: Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bích Liên cho thấy lòng yêu nước của thế hệ trẻ trong chiến tranh. Dù tuổi đời còn rất nhỏ và vóc dáng bé nhỏ, bà vẫn dám rời gia đình để đến nơi gian khổ. Qua đó, thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu rằng hòa bình hiện tại được đánh đổi bằng tuổi trẻ, sự hy sinh và những năm tháng không thể nào quên của thế hệ đi trước.
Nguyễn Thị Bích Liên – Cô gái 16 tuổi viết đơn bằng máu xin ra trận
Nhân chứng: Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Bích Liên
Bà Nguyễn Thị Bích Liên sinh năm 1948 tại Thái Bình. Cuối năm 1965, khi mới khoảng 16–17 tuổi, bà đã quyết tâm gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Vì gia đình không đồng ý, cô gái trẻ đã viết đơn bằng máu để thể hiện quyết tâm được lên đường làm nhiệm vụ. Khi ấy, bà chỉ nặng khoảng 35kg nhưng trong lòng luôn có mong muốn được góp sức cho đất nước.
Sau khi gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, bà làm nhiệm vụ trên những tuyến đường sắt từ Ninh Bình vào Khu 4. Đây là những tuyến giao thông quan trọng trong chiến tranh, thường xuyên phải đối mặt với bom đạn. Những người thanh niên xung phong vừa lao động, sửa chữa đường sá, vừa phải bảo đảm giao thông được thông suốt.
Đến năm 1968, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, bà cùng đồng đội vào tuyến lửa Trường Sơn, thuộc Ban Xây dựng 67, làm nhiệm vụ liên quan đến cầu đường. Những ngày tháng ấy gắn với tiếng bom, những lần báo động và những đêm hành quân trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Điều khiến bà nhớ mãi không chỉ là những khó khăn mà còn là tình đồng đội. Giữa những ngày bom đạn, các thanh niên xung phong vẫn động viên nhau, chia sẻ từng bữa cơm và cùng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường, để lại trong bà những ký ức không thể nào quên.
Sau chiến tranh, bà trở về cuộc sống đời thường và tiếp tục hoạt động nghệ thuật. Năm 2026, bà ra mắt cuốn tự truyện “Thời hoa lửa”, kể lại những năm tháng tuổi trẻ của mình và tri ân những đồng đội đã cùng bà đi qua chiến tranh.
Ý nghĩa: Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bích Liên cho thấy lòng yêu nước của thế hệ trẻ trong chiến tranh. Dù tuổi đời còn rất nhỏ và vóc dáng bé nhỏ, bà vẫn dám rời gia đình để đến nơi gian khổ. Qua đó, thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu rằng hòa bình hiện tại được đánh đổi bằng tuổi trẻ, sự hy sinh và những năm tháng không thể nào quên của thế hệ đi trước.



