NGUYỄN THỊ BÌNH- BẢN LĨNH BÔNG HỒNG NGOẠI GIAO GIỮA LÒNG LỊCH SỬ
Nguyễn Hà Thu

Trong dòng chảy đấu tranh giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước, hình ảnh bà Nguyễn Thị Bình hiện lên như một biểu tượng kiệt xuất cho trí tuệ, lòng kiên trung và phong thái thanh lịch của người phụ nữ Việt Nam trên trường quốc tế.
Sinh năm 1927 tại Sa Đéc (nay thuộc tỉnh Đồng Tháp) với tên khai sinh Nguyễn Thị Châu Sa, bà là cháu ngoại của chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh. Thừa hưởng dòng máu yêu nước và truyền thống hiếu học từ gia đình, ngay từ tuổi thanh xuân, người thiếu nữ ấy đã hòa mình vào phong trào học sinh, sinh viên bãi khóa, bãi thị chống thực dân Pháp tại Sài Gòn. Năm 1951, bà bị địch bắt và giam cầm qua các nhà tù khét tiếng như bót Catinat, Khám Lớn Sài Gòn, Chí Hòa. Những trận đòn tra tấn dã man cùng những năm tháng lao tù gian khổ không khuất phục được chí khí của người nữ cộng sản, mà càng tôi luyện nên sự kiên trung và bản lĩnh sắt đá.
Dấu ấn rực rỡ nhất trong sự nghiệp của bà gắn liền với cuộc đàm phán lịch sử tại Paris (1968–1973). Trên cương vị Trưởng đoàn đàm phán của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, sau đó là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, bà trở thành tâm điểm của báo chí quốc tế với tên gọi thân thương và trân trọng: “Madame Bình”. Giữa đấu trường ngoại giao cam go, trước những cái đầu sừng sỏ của phía đối phương, bà đã dùng lập luận sắc bén, lý lẽ kiên định nhưng luôn chan hòa sự mềm mại, nhân văn để bảo vệ quyền dân tộc cơ bản của nhân dân Việt Nam. Ngày 27 tháng 1 năm 1973, bà là đại diện duy nhất của phái đoàn phụ nữ đặt bút ký vào Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục mang tâm huyết và trí tuệ cống hiến cho công cuộc kiến thiết quốc gia trên nhiều trọng trách lớn: Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội, và Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (1992–2002). Dù ở vị trí nào, bà luôn trăn trở cho sự nghiệp trồng người, vì quyền lợi của phụ nữ, trẻ em và sự phát triển bền vững của dân tộc.
Cuộc đời của bà Nguyễn Thị Bình không chỉ là một trang sử đẹp về bản lĩnh ngoại giao Việt Nam, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng mạnh mẽ về lòng yêu nước, sự cống hiến trọn đời cho lý tưởng độc lập và hạnh phúc của nhân dân.


