Nguyễn Thị Bình - Nữ Ngoại giao Hiệp định Paris
Nguyễn Thị Bình ; tên khai sinh là Nguyễn Thị Châu Sa (sinh ngày 26 tháng 5 năm 1927), còn được gọi là Bà Bình , là một nhà lãnh đạo cách mạng , nhà ngoại giao và chính trị gia miền Nam Việt Nam . Bà được quốc tế biết đến với vai trò là nhà ngoại giao trưởng của Việt Cộng (MTDTGPMN) và dẫn đầu phái đoàn của mình đến Hội nghị Hòa bình Paris . Người phụ nữ duy nhất trong số những người ký kết hiệp định hòa bình năm 1973 chấm dứt sự can thiệp của Hoa Kỳ vào Chiến tranh Việt Nam , sau đó bà phục vụ
Nguyễn Thị Bình sinh năm 1927 tại làng An Tịch, huyện Châu Thành , tỉnh Sa Đéc (nay là xã Phú Hựu , tỉnh Đồng Tháp ) và là cháu gái của nhà lãnh đạo Quốc dân đảng Phan Chu Trinh . Bà học tiếng Pháp tại Lycée Sisowath ở Campuchia và làm giáo viên trong thời kỳ Pháp thuộc Việt Nam . Bà gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1948. Từ năm 1945 đến năm 1951, bà tham gia nhiều phong trào trí thức chống thực dân Pháp. Sau đó, bà bị chính quyền thực dân Pháp tại Việt Nam bắt và giam giữ từ năm 1951 đến năm 1953 tại Nhà tù Chí Hòa (Sài Gòn) .
Trong Chiến tranh Việt Nam , bà trở thành thành viên của Ủy ban Trung ương Việt Cộng và là phó chủ tịch Hội Phụ nữ Giải phóng miền Nam Việt Nam. Năm 1969, bà được bổ nhiệm làm bộ trưởng ngoại giao của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam . Là người nói tiếng Pháp lưu loát, Bình đóng vai trò quan trọng trong Hiệp định Hòa bình Paris , một thỏa thuận được cho là sẽ chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam, có hiệu lực vào ngày 17 tháng 1 năm 1973. Bà dự kiến sẽ được thay thế bởi một đại diện nam của Việt Cộng sau các cuộc đàm phán sơ bộ, nhưng nhanh chóng trở thành một trong những nhân vật công chúng quốc tế nổi bật nhất của nhóm. Trong thời gian này, bà nổi tiếng vì đại diện cho phụ nữ Việt Nam với phong cách thanh lịch và duyên dáng, và được giới truyền thông gọi là "Bà Bình". Bà là người phụ nữ duy nhất ký Hiệp định Hòa bình Paris.
Sau Chiến tranh Việt Nam, bà được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và từ năm 1982 đến năm 1986, điều này khiến bà trở thành nữ bộ trưởng đầu tiên trong lịch sử Việt Nam. Nguyễn Thị Bình là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1987 đến năm 1992. Bà cũng là Phó Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Trung ương Đảng và Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội . Quốc hội đã bầu bà hai lần vào vị trí Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cho các nhiệm kỳ 1992–1997 và 1997–2002.Kể từ khi nghỉ hưu khỏi chính trường, Bà Bình đã viết một số bài xã luận , bao gồm một bài xã luận nổi tiếng trên tờ báo nhà nước Nhân Dân, trong đó bà bày tỏ lo ngại rằng chính sách nhân sự hiện tại của Đảng Cộng sản Việt Nam đã cho phép một số cá nhân "bất tài và cơ hội" vào bộ máy của đảng. Bà cũng chỉ trích việc Đảng tập trung vào việc tăng số lượng thành viên mà bỏ qua "chất lượng".
Từ tháng 3 năm 2009 đến năm 2014, bà là thành viên của ủy ban hỗ trợ của Tòa án Russell về Palestine .
Bà Bình đã trở thành nguồn cảm hứng và là người đặt tên cho Madame Binh Graphics Collective , một nhóm nghệ thuật đường phố , in ấn và áp phích toàn phụ nữ cấp tiến có trụ sở tại Thành phố New York từ những năm 1970 đến những năm 1980.
Bà Bình đã được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý, danh hiệu cao quý, trong đó có Huân chương Hồ Chí Minh và Huân chương Kháng chiến hạng Nhất. Năm 2021, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đã trao tặng bà Huân chương Kỷ niệm 75 năm Ngày thành lập Đảng .
Để kỷ niệm 75 năm thành lập Bộ Ngoại giao Việt Nam , Chính phủ Việt Nam đã đặt vẽ chân dung chính thức của 12 cựu bộ trưởng ngoại giao từ năm 1945 đến năm 2020. Trong số đó có Nguyễn Thị Bình, là bộ trưởng ngoại giao duy nhất của Nam Việt Nam và là người phụ nữ duy nhất.



