Nguyễn Thị Bình – từ chiến trường ngoại giao đến những trọng trách xây dựng đất nước
Bùi Linh Phương
Tên tuổi Nguyễn Thị Bình thường được nhắc đến cùng Hội nghị Paris. Nhưng nếu chỉ nhìn bà qua một dấu mốc ngoại giao, chúng ta sẽ chưa thấy hết những đóng góp trong cả cuộc đời hoạt động của bà.
Sau những năm tháng chiến tranh và hoạt động đối ngoại, đất nước bước vào thời kỳ xây dựng. Nguyễn Thị Bình tiếp tục nhận những nhiệm vụ mới, trong đó có một lĩnh vực đặc biệt quan trọng: giáo dục.
Từ tháng 7 năm 1976 đến tháng 6 năm 1987, bà giữ cương vị Bộ trưởng Bộ Giáo dục. Đây là một chặng đường khác hẳn với công việc ngoại giao tại Paris. Nếu trước đó bà phải đối diện với những cuộc thương lượng căng thẳng giữa các bên, thì trong công tác giáo dục, nhiệm vụ đặt ra là góp phần xây dựng con người và hệ thống giáo dục trong một đất nước vừa trải qua chiến tranh.
Việc bà tiếp tục đảm nhiệm những trọng trách mới cho thấy quá trình chuyển từ hoạt động đấu tranh trong thời chiến sang tham gia xây dựng đất nước trong thời bình.
Sau năm 1987, bà trở lại lĩnh vực đối ngoại, giữ chức Phó Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng, đồng thời là Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội. Từ năm 1992 đến năm 2002, bà giữ cương vị Phó Chủ tịch nước.
Như vậy, hoạt động của Nguyễn Thị Bình trải rộng trên nhiều lĩnh vực: công tác quần chúng, công tác phụ nữ, hoạt động Đảng, ngoại giao, giáo dục, Quốc hội và công tác nhà nước.
Điểm đáng chú ý là ở mỗi giai đoạn, bà đều phải thích ứng với yêu cầu mới.
Trong những năm đầu, đó là yêu cầu đấu tranh giành và bảo vệ chính quyền, tham gia kháng chiến. Sau đó là yêu cầu hoạt động đối ngoại và đấu tranh trên bàn đàm phán. Khi đất nước hòa bình, nhiệm vụ chuyển sang xây dựng giáo dục và bộ máy nhà nước.
Sự chuyển đổi ấy đòi hỏi không chỉ lòng nhiệt huyết mà còn khả năng học hỏi và thích ứng.
Sau khi nghỉ hưu năm 2002, bà tiếp tục tham gia các hoạt động xã hội. Từ năm 2003, bà giữ cương vị Chủ tịch Quỹ Hòa bình và Phát triển Việt Nam.
Năm 2001, bà được trao tặng Huân chương Hồ Chí Minh. Đến ngày 25 tháng 8 năm 2025, bà được trao danh hiệu Anh hùng Lao động tại Lễ kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập ngành Ngoại giao.
Những sự ghi nhận ấy là một phần của lịch sử về một cuộc đời hoạt động lâu dài.
Nhưng có lẽ giá trị sâu sắc nhất nằm ở chính quá trình cống hiến. Nguyễn Thị Bình không dừng lại sau một chiến thắng ngoại giao. Bà tiếp tục làm việc trong giáo dục, đối ngoại, Quốc hội và công tác nhà nước, rồi tiếp tục đóng góp trong các hoạt động vì hòa bình và phát triển.
Đó là một tinh thần mà thế hệ sau có thể noi theo: khi đất nước cần, mỗi người phải biết đặt khả năng của mình vào đúng vị trí và tiếp tục cống hiến bằng công việc cụ thể.


