Nguyễn Thị Bình và phong trào học sinh
Những năm 1940, khi đất nước còn trong cảnh mất độc lập, phong trào học sinh ở các đô thị Nam Bộ bắt đầu sôi nổi hơn. Trong không khí ấy, cô học trò Nguyễn Thị Bình không chỉ chăm học mà còn dần quan tâm sâu sắc đến những vấn đề của xã hội và vận mệnh dân tộc. Ở trường, Bình nổi tiếng là học sinh ham đọc sách, thích tìm hiểu thời cuộc và thường đặt nhiều câu hỏi trong giờ học. Em không chỉ học để thi, mà muốn hiểu vì sao đất nước còn nghèo, vì sao nhiều người dân sống cơ cực và vì sao thanh niên lại nói nhiều đến tự do, độc lập.

Những năm 1940, khi đất nước còn trong cảnh mất độc lập, phong trào học sinh ở các đô thị Nam Bộ bắt đầu sôi nổi hơn. Trong không khí ấy, cô học trò Nguyễn Thị Bình không chỉ chăm học mà còn dần quan tâm sâu sắc đến những vấn đề của xã hội và vận mệnh dân tộc.
Ở trường, Bình nổi tiếng là học sinh ham đọc sách, thích tìm hiểu thời cuộc và thường đặt nhiều câu hỏi trong giờ học. Em không chỉ học để thi, mà muốn hiểu vì sao đất nước còn nghèo, vì sao nhiều người dân sống cơ cực và vì sao thanh niên lại nói nhiều đến tự do, độc lập.
Sau giờ học, nhiều học sinh thường tụ tập trao đổi sách báo và bàn luận về tình hình đất nước. Bình lắng nghe rất chăm chú, rồi nhẹ nhàng chia sẻ suy nghĩ của mình:
– Nếu học sinh chỉ lo cho riêng mình thì đất nước sẽ thay đổi bằng cách nào?
Câu nói ấy khiến nhiều bạn cùng lớp suy nghĩ.
Dần dần, cô tham gia nhiều hoạt động của học sinh yêu nước: giúp đỡ bạn nghèo, vận động học tập, tổ chức những buổi trao đổi sách báo và khơi dậy tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương.
Một buổi chiều, trong sân trường, Bình cùng vài người bạn ngồi dưới gốc me bàn chuyện tổ chức quyên góp sách vở cho học sinh khó khăn.
Một bạn hỏi:
– Việc nhỏ thế này có ích gì không?
Bình mỉm cười:
– Mọi việc lớn đều bắt đầu từ việc nhỏ. Giúp một bạn được đi học cũng là góp phần cho tương lai đất nước.
Không khí trong nhóm bỗng trở nên hào hứng hơn.
Những năm ấy, phong trào học sinh không chỉ là chuyện học hành. Nhiều bạn trẻ bắt đầu ý thức rằng tri thức phải gắn với trách nhiệm xã hội. Nguyễn Thị Bình là một trong những người mang tinh thần ấy: học để hiểu, để phục vụ và để góp phần thay đổi cuộc sống quanh mình.
Có lần, cô giáo hỏi cả lớp:
– Theo các em, người học sinh cần điều gì nhất?
Nhiều bạn trả lời: chăm chỉ, thông minh, có kỷ luật.
Đến lượt Bình, cô đứng dậy nói:
– Thưa cô, em nghĩ cần có lòng yêu nước và biết nghĩ đến người khác.
Cả lớp im lặng vài giây.
Cô giáo nhìn em thật lâu rồi gật đầu.
Từ những hoạt động nhỏ trong trường học, Nguyễn Thị Bình dần trưởng thành về nhận thức. Cô hiểu rằng tuổi trẻ không thể thờ ơ trước nỗi đau của dân tộc. Tri thức nếu chỉ giữ cho riêng mình thì chưa đủ; tri thức cần được dùng để giúp ích cho cộng đồng và cho đất nước.
Sau này, khi bước vào con đường hoạt động cách mạng, những trải nghiệm trong phong trào học sinh đã trở thành nền tảng quan trọng. Ở đó, cô học được cách lắng nghe, thuyết phục, tổ chức công việc và quan trọng hơn cả là học cách gắn lý tưởng của mình với tập thể.
Nhiều năm sau, khi nhớ về tuổi trẻ, người ta có thể hình dung hình ảnh Nguyễn Thị Bình trong tà áo dài trắng, đứng giữa sân trường Sài Gòn, tay ôm sách, ánh mắt đầy suy tư về tương lai đất nước.
Phong trào học sinh đã không chỉ cho cô những người bạn cùng chí hướng.
Nó còn giúp cô tìm thấy con đường của mình.
Từ một cô học trò ham đọc sách và giàu lòng nhân ái, Nguyễn Thị Bình dần trở thành một thanh niên có lý tưởng, mang trong tim khát vọng góp phần vào sự nghiệp độc lập của dân tộc.
Và cũng từ những sân trường, những buổi trao đổi sách báo, những việc làm nhỏ bé vì bạn bè và cộng đồng, một hành trình cống hiến lâu dài cho đất nước đã âm thầm bắt đầu.



