NGUYỄN THỊ CHIÊN: BÔNG HOA THÉP TRÊN ĐỒNG QUÊ THÁI BÌNH
Câu chuyện kể về một trận chống càn tại vùng quê Thái Bình qua lời kể của một nữ du kích cùng đơn vị với Nguyễn Thị Chiên. Trong hoàn cảnh quân Pháp có lực lượng đông và vũ khí mạnh, Nguyễn Thị Chiên vẫn bình tĩnh chỉ huy, động viên đồng đội chiến đấu, góp phần bảo vệ an toàn cho nhân dân và cơ sở cách mạng.
Mùa hè năm 1952, quê tôi ở Thái Bình bước vào những ngày chiến tranh ác liệt.
Quân Pháp thường xuyên mở các cuộc càn quét vào làng xã nhằm tìm kiếm cán bộ và phá hoại phong trào cách mạng.
Tôi khi ấy là một nữ du kích trẻ mới tham gia lực lượng địa phương chưa đầy một năm.
Người mà tôi kính phục nhất chính là chị Nguyễn Thị Chiên.
Chị không cao lớn nhưng ánh mắt luôn toát lên sự cương nghị.
Mỗi lần có nhiệm vụ khó khăn, chị luôn là người xung phong nhận trước.
Một buổi sáng sớm, khi sương còn phủ kín mặt ruộng, tin báo từ cơ sở cho biết một đơn vị địch đang tiến về phía làng.
Tiếng kẻng báo động vang lên dồn dập.
Người dân nhanh chóng sơ tán.
Các tổ du kích lập tức vào vị trí chiến đấu.
Tôi hồi hộp đến mức tay run lên.
Thấy vậy, chị Chiên bước tới.
Chị đặt tay lên vai tôi và nói:
"Đừng sợ. Chúng ta chiến đấu là để bảo vệ quê hương mình."
Câu nói ấy khiến tôi bình tĩnh hơn rất nhiều.
Khoảng một giờ sau, quân Pháp bắt đầu tiến vào.
Tiếng giày đinh và tiếng xe cơ giới phá tan sự yên tĩnh của làng quê.
Chúng chia thành nhiều mũi tiến công.
Đạn bắn liên tục về phía những bụi tre và bờ ruộng nơi chúng nghi có du kích ẩn nấp.
Chị Chiên quan sát thật kỹ.
Khi địch lọt vào khu vực đã chuẩn bị từ trước, chị ra hiệu:
"Bắn!"
Tiếng súng đồng loạt vang lên.
Toán lính đi đầu bất ngờ nên hoảng loạn tìm chỗ ẩn nấp.
Lợi dụng địa hình quen thuộc, chúng tôi liên tục cơ động giữa các bờ ruộng và lũy tre.
Địch đông hơn rất nhiều nhưng không thể xác định chính xác vị trí của ta.
Trận chiến kéo dài suốt buổi sáng.
Đến gần trưa, quân địch tăng cường lực lượng và cố gắng bao vây khu vực chúng tôi đang bám trụ.
Tình thế trở nên nguy hiểm.
Một số đồng đội đề nghị rút lui.
Nhưng chị Chiên vẫn rất bình tĩnh.
Chị nói:
"Nếu mình rút ngay lúc này, dân làng sẽ gặp nguy hiểm."
Sau đó chị nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho từng người.
Một tổ đưa dân ra khu vực an toàn.
Một tổ nghi binh thu hút quân địch.
Phần còn lại tiếp tục chiến đấu giữ chân đối phương.
Nhờ sự chỉ huy linh hoạt ấy, kế hoạch của quân Pháp bị phá vỡ.
Đến chiều, chúng buộc phải rút khỏi làng.
Khi tiếng súng cuối cùng ngừng vang lên, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Người dân lần lượt trở về.
Nhiều cụ già xúc động nắm tay chị Chiên cảm ơn.
Nhìn nụ cười hiền hậu trên gương mặt lấm lem khói súng của chị, tôi càng hiểu vì sao mọi người luôn tin tưởng chị đến vậy.
Nhiều năm đã trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó.
Trong ký ức của tôi, Nguyễn Thị Chiên không chỉ là một nữ du kích dũng cảm.
Chị là hiện thân của sức mạnh và lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.
Tên tuổi của chị mãi là niềm tự hào của quê hương Thái Bình và của cả dân tộc Việt Nam.



