Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN THỊ CHIÊN: BÔNG LÚA THÉP TRÊN QUÊ HƯƠNG THÁI BÌNH

Câu chuyện được kể qua lời của một nữ du kích từng chiến đấu cùng Nguyễn Thị Chiên trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp tại Thái Bình. Trong một trận càn lớn của địch vào vùng căn cứ, Nguyễn Thị Chiên đã bình tĩnh chỉ huy đồng đội chiến đấu, bảo vệ nhân dân và đưa nhiều người thoát khỏi vòng vây. Sự dũng cảm, mưu trí và tinh thần trách nhiệm của chị đã trở thành nguồn động viên lớn cho lực lượng du kích địa phương.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1952.

Quê hương Thái Bình của chúng tôi đang trong những ngày chiến tranh ác liệt.

Khắp các làng quê, quân Pháp thường xuyên mở những cuộc càn quét lớn.

Chúng kéo đến bằng xe cơ giới.

Mang theo súng đạn và chó nghiệp vụ.

Mục tiêu của chúng là truy lùng cán bộ cách mạng và phá hoại cơ sở kháng chiến.

Tôi khi ấy là một nữ du kích trẻ.

Người chỉ huy mà chúng tôi luôn tin tưởng là chị Nguyễn Thị Chiên.

Chị không cao lớn.

Nước da rám nắng vì những ngày bám đồng ruộng và chiến đấu.

Nhưng ở chị luôn toát lên sự cứng cỏi và quyết đoán.

Mỗi lần nhận nhiệm vụ khó khăn, chị đều là người xung phong đi đầu.

Một buổi sáng đầu hè.

Khi chúng tôi đang họp tại một căn nhà tranh ven làng thì có người chạy đến báo tin:

"Địch đang kéo quân vào làng!"

Cả căn phòng lập tức im lặng.

Ai cũng hiểu tình hình rất nguy hiểm.

Nguyễn Thị Chiên nhanh chóng đứng dậy.

Chị trải tấm bản đồ nhỏ lên bàn.

Bình tĩnh phân công nhiệm vụ cho từng người.

Một nhóm có nhiệm vụ đưa dân sơ tán.

Một nhóm bảo vệ tài liệu.

Một nhóm chuẩn bị chiến đấu.

Mọi việc diễn ra rất nhanh chóng.

Nhìn sự bình tĩnh của chị, chúng tôi cũng cảm thấy vững tâm hơn.

Không lâu sau.

Tiếng xe quân sự và tiếng chó sủa vang lên từ đầu làng.

Khói bụi bốc mù trên con đường đất.

Quân địch bắt đầu tiến vào.

Chúng lục soát từng ngôi nhà.

Nhiều người dân phải tạm lánh xuống hầm bí mật.

Nguyễn Thị Chiên dẫn chúng tôi di chuyển qua các bờ ruộng để tránh bị phát hiện.

Bất ngờ, một tốp lính địch xuất hiện phía trước.

Khoảng cách chỉ còn vài chục mét.

Nếu bị phát hiện, cả tổ có thể bị bắt.

Tôi cảm thấy tim mình đập rất mạnh.

Nhưng Nguyễn Thị Chiên vẫn bình tĩnh.

Chị ra hiệu cho mọi người nằm xuống.

Chờ toán lính đi qua.

Khi thời cơ đến, chị dẫn chúng tôi men theo một con mương nhỏ để thoát khỏi khu vực nguy hiểm.

Đến chiều.

Địch tiếp tục mở rộng vòng vây.

Chúng bắn phá nhiều khu vực nghi có lực lượng du kích hoạt động.

Trong lúc đó, một số người dân vẫn còn mắc kẹt ở cuối làng.

Nguyễn Thị Chiên quyết định quay lại cứu họ.

Chúng tôi cố ngăn chị vì quá nguy hiểm.

Nhưng chị nói:

"Dân còn ở đó thì mình không thể bỏ được."

Nói rồi chị dẫn một tổ nhỏ bí mật quay lại.

Lợi dụng địa hình quen thuộc, chị đưa được nhiều người dân ra khỏi khu vực bị địch kiểm soát.

Khi trở về điểm tập kết, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.

Đêm hôm đó, lực lượng du kích tổ chức phục kích một toán lính địch đang rút quân.

Nguyễn Thị Chiên trực tiếp chỉ huy trận đánh.

Nhờ nắm rõ địa hình, chị bố trí lực lượng ở những vị trí thuận lợi.

Khi toán lính lọt vào khu vực phục kích, hiệu lệnh tấn công được phát ra.

Tiếng súng vang lên giữa đêm tối.

Địch hoàn toàn bất ngờ.

Chúng vội vàng tìm đường tháo chạy.

Trận đánh diễn ra nhanh chóng và thắng lợi.

Sau trận đó, uy tín của Nguyễn Thị Chiên trong nhân dân và lực lượng du kích càng lớn hơn.

Người dân trong vùng thường gọi chị bằng cái tên trìu mến:

"Bông lúa thép của quê hương."

Bởi dù là phụ nữ, chị vẫn thể hiện sự kiên cường không thua kém bất kỳ ai.

Nhiều năm đã trôi qua.

Đất nước đã hòa bình.

Nhưng mỗi lần nhớ lại những ngày chiến đấu gian khổ ấy, tôi vẫn không quên hình ảnh Nguyễn Thị Chiên.

Người nữ du kích luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ.

Người sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ đồng đội và nhân dân.

Đối với tôi, chị không chỉ là một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Chị còn là biểu tượng đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.

Một người con của quê hương Thái Bình đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc bằng lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần hy sinh cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN THỊ CHIÊN: BÔNG LÚA THÉP TRÊN QUÊ HƯƠNG THÁI BÌNH | Câu chuyện thời hoa lửa