Nguyễn Thị Chiên – Đóa hoa lửa du kích đất Kiến Xương
Lịch sử dân tộc Việt Nam là một thiên sử thi oai hùng được viết nên bằng máu, nước mắt và ý chí sắt đá của bao lớp cha anh. Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam không chỉ đảm đang nơi hậu phương mà còn kiên cường, anh dũng trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến. Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, khi lật mở những trang sử vàng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trái tim thế hệ trẻ hôm nay không khỏi nghiêng mình kính cẩn trước một tượng đài bất tử về lòng quả cảm – người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam được phong tặng danh hiệu Anh hùng: Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Chiên.
Sinh ra tại vùng quê nghèo Kiến Xương (Thái Bình) – nơi chịu sự kìm kẹp, càn quét tàn bọc của thực dân Pháp, cô gái Nguyễn Thị Chiên sớm nuôi trong lòng ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc. Ở tuổi đôi mươi, chị gia nhập lực lượng du kích địa phương, bám đất, bám dân để hoạt động. "Thời hoa lửa" của chị không phải là những trận đánh chính quy quy mô lớn với vũ khí hiện đại, mà là những cuộc đấu trí bền bỉ dưới hầm tối, là những trận phục kích mang đậm bản sắc chiến tranh nhân dân, dùng sự mưu trí để bù đắp cho sự thiếu thốn về trang bị.
Chiến công đưa tên tuổi của Nguyễn Thị Chiên vào huyền thoại lịch sử chính là sự kiện tay không bắt giặc vô cùng dũng cảm. Năm 1951, trong một trận càn quét khốc liệt của địch vào làng, khi trong tay không có một tấc vũ khí, chị đã mưu trí lợi dụng địa hình quen thuộc, bất ngờ áp sát và dùng đòn tâm lý cùng sự kiên quyết để tước vũ khí, bắt sống tên bốt trưởng Pháp cùng hai tên lính ngụy trước sự ngỡ ngàng của kẻ thù. Không chỉ dừng lại ở đó, dưới sự lãnh đạo của chị, đội nữ du kích xã đã tổ chức hàng chục trận đánh du kích, chống càn, bảo vệ an toàn cho cán bộ, phá đường giao thông và thu hẹp vùng kiểm soát của địch. Sự kiên cường của chị rực sáng như một ngọn đuốc, thổi bùng phong trào du kích chiến tranh tại đồng bằng Bắc Bộ, khiến giặc Pháp phải kiếp sợ mỗi khi nghe danh. Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, chị vinh dự được Bác Hồ và Chính phủ tuyên dương danh hiệu Anh hùng khi mới 22 tuổi.
Hòa bình lập lại, người nữ anh hùng ấy trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục cống hiến cho công tác quân đội và hội phụ nữ, sống một cuộc đời khiêm nhường, giản dị cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 2016. Câu chuyện thời hoa lửa của chị là minh chứng sống động nhất cho cốt cách của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang".



