NGUYỄN THỊ CHIẾN: ĐOÁ HOA THÉP GIỮA THỜI HOA LỬA
Khúc tráng ca vĩ đại của người con gái đất lúa Thái Bình chính là minh chứng rực rỡ nhất cho tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ. Dưới đây là câu chuyện toàn vẹn và xúc động về cuộc đời oanh liệt của Trung tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Chiên.

Bước ra từ bóng tối cuộc đời đi ở
Sinh năm 1930 tại xóm Trại Đồng, xã Tân Tiến (nay là thị trấn Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình), tuổi thơ của cô bé Nguyễn Thị Chiên là một chuỗi ngày dài chìm trong nước mắt. Trận đói kinh hoàng năm 1945 cướp đi bốn người anh chị em, biến Chiên thành đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ.
Từ nhỏ, cô đã phải đi mót lúa, bế con và làm lụng quần quật cho nhà địa chủ để đổi lấy miếng cơm qua ngày. Thế nhưng, Cách mạng Tháng Tám như một luồng ánh sáng đổi đời. Khát vọng tự do đã dẫn lối cho cô gái nghèo 15 tuổi trốn nhà địa chủ, tìm đến các cán bộ cách mạng để xin tham gia hoạt động.
2. Những chiến công vang dội đồng đất Sông Hồng
Trở thành Trung đội trưởng Trung đội nữ du kích xã Tán Thuật, Nguyễn Thị Chiên thoắt ẩn thoắt hiện, lúc cùng chị em đi phá đường, khi lại quấy rối, phá tề. Tên tuổi của bà gắn liền với những trận đánh huyền thoại:
Huyền thoại "Tay không bắt giặc" (12/1951): Trong một trận càn quét của địch vào làng, Nguyễn Thị Chiên cùng đồng đội bất ngờ từ các bờ ruộng, bụi cây xông ra ép sát. Với sự mưu trí và gan dạ, bà một mình bắn chết 3 tên, tay không tước súng và bắt sống 4 tên địch, trong đó có một tên Trung úy Pháp.
Kế hoạch táo bạo tại bốt Cầu Nghìn (8/1951): Lợi dụng đêm rằm mưa to, nước triều dâng, bà trực tiếp chỉ huy du kích chia làm 3 mũi. Bà dẫn đầu mũi chủ công mang theo lựu đạn, bò sát tường cắt dây thép gai đột nhập từ hướng Nam, đánh sập đồn địch trong tiếng hô vang dội xé toạc màn đêm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Huyết chiến bốt An Bồi (1/1952): Phối hợp cùng bộ đội chủ lực, bà dũng cảm cắt hàng rào, đánh bộc phá và ném lựu đạn. Một mình bà lao vào hầm ngầm bắt sống 6 tên địch đang ngoan cố lẩn trốn, bao gồm cả tên đồn trưởng Pháp. Ngay sau đó, bất chấp đạn pháo cày xới xung quanh, bà cõng ngược 6 thương binh ra ngoài trận địa an toàn.
3. Kiên trung trong ngục tối: Nỗi khiếp đảm của kẻ thù
Tháng 4/1950, trong một lần dẫn cán bộ về hoạt động, Nguyễn Thị Chiên bị địch phục kích bắt giữ. Biết bà là bộ não của đội du kích địa phương, giặc Pháp và bọn tay sai dùng mọi thủ đoạn quỷ quyệt nhất để tra tấn.
Suốt 3 tháng rưỡi ròng rã, chúng trói chặt chân tay bà vào một cây tre rồi dìm xuống dòng sông buốt giá. Chờ bà gần ngạt thở, chúng vớt lên gặng hỏi: "Cộng sản ở đâu? Súng đạn giấu ở đâu?" Đáp lại chỉ là sự im lặng sắt đá. Kẻ thù uất ức giả vờ mang bà ra pháp trường, bịt mắt và nổ súng sát tai để khủng bố tinh thần. Nhưng người con gái ấy vẫn không một lời khuất phục, buộc lòng chúng phải thả bà ra vì không tìm được chứng cứ.
4. Phần thưởng lịch sử từ bàn tay Bác Hồ
Mùa hoa lửa năm 1952 ghi dấu mốc son chói lọi trong cuộc đời người con gái Thái Bình. Ngày 19/5/1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, Nguyễn Thị Chiên chính thức được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới tròn 22 tuổi – trở thành nữ anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Chi tiết sự kiện lịch sử
Ý nghĩa và Phần thưởng
Ngày phong tặng
19/05/1952 (Đúng ngày sinh nhật Bác)
Mốc son lịch sử
Nữ Anh hùng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam
Khen thưởng đặc biệt
Được Bác Hồ tặng riêng một khẩu súng ngắn của Người
Huân chương cao quý
Huân chương Quân công hạng Ba, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất
Sau ngày hòa bình lập lại, bà Nguyễn Thị Chiên tiếp tục cống hiến tại Tổng cục Chính trị và Quân khu Thủ đô. Bà được phong quân hàm Trung tá năm 1984 và sống những năm tháng cuối đời thanh thản, giản dị tại một ngôi nhà nhỏ bên dòng sông Đuống (Hà Nội) trước khi về với đất mẹ vào năm 2016.
Câu chuyện về người con gái "tay không bắt giặc" năm ấy sẽ mãi là một khúc tráng ca bất tử, truyền ngọn lửa yêu nước cho muôn đời sau.



