NGUYỄN THỊ CHIÊN – HUYỀN THOẠI TAY KHÔNG BẮT GIẶC VÀ NỮ ANH HÙNG ĐẦU TIÊN CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Từ trong đau thương của nạn đói năm 1945 và những trận đòn tra tấn dã man nơi tù ngục, cô gái du kích xóm Trại Đồng – Nguyễn Thị Chiên – đã đứng lên viết nên huyền thoại "tay không bắt giặc" trên Đường 39 khói lửa, trở thành nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Giữa những năm tháng đỏ lửa của cuộc kháng chiến chống Pháp, vùng đất Kiến Xương (Thái Bình) rầm rộ tiếng súng càn quét của địch. Nhưng cũng chính trên mảnh đất ấy, câu chuyện về người nữ du kích tay không bắt giặc đã trở thành một huyền thoại sống động, khắc sâu vào ký ức của bao thế hệ.
Người phụ nữ ấy là Nguyễn Thị Chiên, sinh ra tại xóm Trại Đồng, xã Tán Thuật. Mới 15 tuổi, cái tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường, cô thiếu nữ nhỏ nhắn đã mang trong mình nỗi đau xé lòng: trận đói khủng khiếp năm Ất Dậu (1945) đã cướp đi bốn người anh chị em ruột, gia đình tan tác, cô phải đi ở đợ gánh nước, quạt bếp cho nhà địa chủ. Chính từ trong bùn đen đắng cay và đau thương ấy, ngọn lửa ngút ngàn lòng căm thù địch đã thúc giục cô tìm đến với cách mạng, tham gia du kích địa phương.
Năm 1950, trong một lần hoạt động, cô Chiên rơi vào tay giặc Pháp. Suốt 3 tháng rưỡi bị giam cầm, những trận tra tấn dã man nối tiếp nhau: địch dội nước gậy, ném cô xuống sông lạnh ngắt để ép khai ra cơ sở cách mạng. Nhưng giọt máu kiên trung của người con gái Thái Bình không cho phép cô gục ngã. Cô thà chịu đòn roi, thà chết chứ nhất quyết không hé răng một lời, bảo toàn mạng sống cho đồng đội.
Trở về từ ngục tối, cô Chiên lại lao vào chiến đấu với nhiệt huyết bùng cháy hơn bao giờ hết. Năm 1951, trên Đường 39 khói bụi, đội nữ du kích do cô làm Trung đội trưởng đã gài bẫy phục kích địch. Bằng sự táo bạo và dũng cảm đến kinh ngạc, cô nổ súng bắn bị thương một tên địch rồi lao thẳng ra, "tay không" khống chế và bắt sống gọn 6 tên lính Pháp. Chiến công thần kỳ ấy khiến kẻ thù bạt vía, còn đồng bào thì thán phục gọi cô là người anh hùng xứ lúa.
Tại Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc năm 1952, cô gái 22 tuổi Nguyễn Thị Chiên vinh dự trở thành nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Tấm gương sáng ngời của cô được Bác Hồ trực tiếp viết bài biểu dương trên Báo Nhân Dân. Cũng chính tại đại hội lịch sử này, duyên số đã tác thành cho cô nên vợ nên chồng với người sĩ quan Vũ Anh Tài, cùng nhau đi qua gian khổ chiến tranh và vun đắp cho căn nhà nhỏ một người con gái ngoan hiền.
Sau chiến tranh, mang trên mình quân hàm Trung tá, nữ anh hùng ấy lựa chọn một cuộc sống giản dị, khiêm nhường tại khu Ngọc Thụy (Long Biên, Hà Nội). Bà nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng vào ngày 1/6/2016, hưởng thọ 86 tuổi.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh cô gái du kích tuổi đôi mươi kiên cường trên Đường 39 năm nào vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời hoa lửa gian lao mà vô cùng anh hùng của dân tộc.



