NGUYỄN THỊ CHIÊN – NỮ ANH HÙNG ĐẦU TIÊN

Nguyễn Thị Chiên
Nguyễn Thị Chiên (1930–2016) là nữ du kích nổi tiếng trong kháng chiến chống Pháp, quê ở xã Tán Thuật, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Bà là người phụ nữ đầu tiên được phong danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân của Việt Nam, được Chủ tịch Hồ Chí Minh viết bài báo ca ngợi năm 1952.
Key facts
Năm sinh: 1930, Thái Bình
Mất: 2016, Hà Nội
Tham gia cách mạng: 1946
Phong Anh hùng LLVTND: 19/5/1952 (22 tuổi)
Quân hàm cao nhất: Trung tá (1984)
Từ cô gái nông dân đến nữ du kích anh hùng
Sinh trong gia cảnh nghèo khó, mồ côi cha mẹ sớm, Nguyễn Thị Chiên phải đi ở đợ từ nhỏ. Năm 16 tuổi, bà tham gia hoạt động cách mạng ở quê, làm nhiệm vụ rải truyền đơn, trinh sát và bảo vệ cơ sở bí mật. Bà tổ chức và chỉ huy Đội du kích nữ xã Tán Thuật, trực tiếp chiến đấu trong nhiều trận đánh chống càn, phá tề, diệt và bắt sống nhiều địch. Dù bị địch bắt và tra tấn hơn ba tháng, bà vẫn kiên trung không khai báo .
Ghi công và tuyên dương
Trong chiến đấu, bà nổi tiếng với biệt danh “tay không bắt giặc” khi một mình khống chế sĩ quan Pháp trên đường 39. Bà được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba, Huân chương Chiến công hạng Nhất, hai Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, và được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng khẩu súng ngắn làm kỷ vật. Ngày 19/5/1952, tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất ở Việt Bắc, Nguyễn Thị Chiên được phong danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – nữ anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam .
Cuộc sống sau chiến tranh
Sau kháng chiến, bà công tác tại Tổng cục Chính trị và Quân khu Thủ đô, được phong quân hàm Trung tá năm 1984. Cùng chồng – Đại tá Vũ Anh Tài – bà sống giản dị ở Hà Nội, tích cực tham gia hoạt động xã hội, dạy bình dân học vụ và truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ. Bà qua đời năm 2016, hưởng thọ 87 tuổi, để lại hình tượng tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam “Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang” .



