Nguyễn Thị Chiên – Nữ anh hùng “tay không bắt giặc”
Tác giả: Phạm Hữu Hoàn Lớp K15A SP TIN Trường Đại học Hải Dương
Có một người phụ nữ từng khiến người ta nhắc đến bằng một hình ảnh rất đặc biệt:
“Tay không bắt giặc.”
Đó là Nguyễn Thị Chiên, người con của Thái Bình và là nữ Anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Câu chuyện của bà thuộc về kháng chiến chống Pháp, chứ không phải kháng chiến chống Mỹ như danh sách ban đầu.
Từ khi còn rất trẻ, Nguyễn Thị Chiên đã tham gia hoạt động cách mạng. Trong những năm 1946–1952, bà xây dựng cơ sở kháng chiến, chỉ huy đội du kích xã Tán Thuật chống các cuộc càn quét của địch.
Đáng nhớ nhất là hình ảnh một nữ du kích vừa gan dạ vừa mưu trí.
Bà không chỉ tham gia chiến đấu mà còn nhiều lần trực tiếp trinh sát, tổ chức đánh địch và thu vũ khí.
Có thời điểm bà bị địch bắt.
Chúng dùng mọi cách dụ dỗ và tra tấn suốt nhiều tháng.
Nhưng người phụ nữ ấy không khai báo.
Không khuất phục.
Không phản bội đồng đội.
Trong những năm chiến tranh, một người phụ nữ có thể bị coi thường vì giới tính. Nhưng Nguyễn Thị Chiên đã biến chính sự coi thường ấy thành lợi thế.
Địch không nghĩ một người phụ nữ có thể trở thành mối nguy hiểm đối với chúng.
Và chúng đã sai.
Năm 1952, Nguyễn Thị Chiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND, trở thành người phụ nữ đầu tiên được Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phong tặng danh hiệu này.
Câu chuyện của bà khiến tôi nghĩ đến một điều:
Anh hùng không phải lúc nào cũng là người mạnh nhất.
Đôi khi, anh hùng là người dám làm điều mà hoàn cảnh nói rằng mình không thể làm.
Nguyễn Thị Chiên đã chứng minh rằng một người phụ nữ nông dân cũng có thể trở thành người chỉ huy, người chiến sĩ và người anh hùng.


