Bài viết

Nguyễn Thị Chiên - Nữ du kích tay không bắt giặc

Từ một cô gái mồ côi phải đi ở, Nguyễn Thị Chiên trở thành nữ du kích kiên cường trong kháng chiến chống Pháp. Bị bắt và tra tấn hơn ba tháng nhưng không khai báo, chị trở về tiếp tục chiến đấu và lập nên nhiều chiến công, trong đó có lần tay không bắt sống một quan hai Pháp. Năm 1952, ở tuổi 22, Nguyễn Thị Chiên trở thành nữ Anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Hưng Yên24/08/2026Đoàn Xã Lạc Dương (Lạc Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1951, giữa những ngày kháng chiến chống thực dân Pháp diễn ra ác liệt, một nữ du kích trẻ tuổi đã khiến cả đồng đội và người dân khâm phục bởi sự gan dạ và mưu trí của mình.

Tên chị là Nguyễn Thị Chiên.

Sinh năm 1930 tại Kiến Xương, Thái Bình, Nguyễn Thị Chiên sớm trải qua một tuổi thơ cơ cực. Cha rồi mẹ lần lượt qua đời, chị phải đi ở cho địa chủ từ khi còn nhỏ. Sau Cách mạng Tháng Tám, cuộc đời chị bước sang một trang mới. Được cán bộ cách mạng dìu dắt, chị tham gia hoạt động, xây dựng cơ sở và tổ chức lực lượng du kích tại quê hương.

Năm 1946, Nguyễn Thị Chiên bắt đầu tham gia hoạt động du kích. Từ một người làm công tác giao liên, chị dần trở thành tiểu đội trưởng rồi trung đội trưởng đội nữ du kích.

Nhưng con đường ấy không hề bình yên.

Tháng 4-1950, trong một lần đưa cán bộ về cơ sở, Nguyễn Thị Chiên bị quân Pháp phục kích. Chị cố tình đánh lạc hướng để đồng chí đi cùng có thể thoát, còn mình bị bắt.

Trong hơn ba tháng bị giam cầm, quân địch dùng nhiều hình thức tra tấn và đe dọa để buộc chị khai báo. Có lần chúng còn giả vờ đưa chị đi xử bắn. Nhưng người nữ du kích trẻ vẫn giữ im lặng.

Không khai một lời.

Cuối cùng, không thể moi được thông tin gì, quân địch phải thả chị.

Điều đáng khâm phục là sau khi trở về, dù cơ thể vẫn đầy thương tích và sức khỏe chưa hồi phục, Nguyễn Thị Chiên lại tiếp tục hoạt động. Chị trở về với đồng đội, tiếp tục xây dựng cơ sở và tổ chức chiến đấu.

Đến năm 1951, những chiến công của nữ trung đội trưởng ngày càng nhiều.

Chị chỉ huy đội nữ du kích phối hợp với bộ đội chủ lực phục kích, phá đường, quấy rối và chống các cuộc càn quét của quân Pháp. Trong một trận trên đường 39 vào tháng 10-1951, chị trực tiếp chiến đấu, bắt sống 6 tên địch và thu 4 khẩu súng.

Nhưng chiến công khiến cái tên Nguyễn Thị Chiên được nhớ mãi lại xảy ra trong một trận đánh khác.

Khi quân Pháp tiến vào khu vực, chị cùng đồng đội bất ngờ áp sát và tấn công. Trong trận chiến, Nguyễn Thị Chiên đã tay không bắt sống một tên quan hai Pháp.

Một nữ du kích không có vũ khí trong tay nhưng vẫn dám áp sát và khống chế một sĩ quan đối phương.

Từ đó, cái tên “người phụ nữ tay không bắt giặc” gắn liền với Nguyễn Thị Chiên. Điều đáng nói hơn cả là sau mỗi trận đánh, chị không chỉ nghĩ đến chiến công.

Trong một lần bắt được tên đồn trưởng – kẻ từng giết anh trai mình – Nguyễn Thị Chiên không trả thù. Chị giải thích chính sách khoan hồng của Chính phủ rồi thả hắn. Sau đó, người này đã vận động nhiều ngụy binh khác ra hàng.

Đó là một cách chiến đấu khác: không chỉ đánh bại đối phương trên chiến trường, mà còn tìm cách làm cho họ từ bỏ con đường chống lại cách mạng. 

Những năm tháng chiến đấu đã đưa Nguyễn Thị Chiên từ một cô gái nghèo trở thành một nữ cán bộ du kích có uy tín.

Tháng 5-1952, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, chị là nữ du kích duy nhất được chọn báo cáo điển hình.

Ngày 19-5-1952, Nguyễn Thị Chiên được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Chị khi ấy mới 22 tuổi và trở thành nữ Anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Từ một cô gái mồ côi phải đi ở, Nguyễn Thị Chiên đã trở thành người chỉ huy một đội nữ du kích, từng bị bắt và tra tấn nhưng không khuất phục, rồi lập nên những chiến công khiến tên tuổi mình đi vào lịch sử.

Nhưng có lẽ điều khiến câu chuyện về chị đáng nhớ nhất không nằm ở danh hiệu Anh hùng.

Đó là hình ảnh một người phụ nữ trẻ đứng giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, không khuất phục trước sự tra tấn, không run sợ trước kẻ thù và cũng không để lòng căm thù biến mình thành một con người khác.

Nguyễn Thị Chiên đã chiến đấu để bảo vệ quê hương, đồng đội và những người dân nơi mình sống.

Và từ một cô gái nhỏ bé của vùng quê Thái Bình, chị đã trở thành một trong những biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm của phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.

Người phụ nữ ấy không chỉ tay không bắt giặc. Chị còn dùng lòng can đảm, sự mưu trí và niềm tin để viết nên câu chuyện của chính mình giữa những năm tháng hoa lửa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn