Bài viết

Nguyễn Thị Cúc – Gánh nặng chiến tranh trên đôi vai người mẹ nghèo

Hải Phòng22/01/2026Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng. (Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Cúc – Gánh nặng chiến tranh trên đôi vai người mẹ nghèo

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cúc sinh ra và lớn lên ở một làng quê miền Trung nghèo khó, nơi đất đai khô cằn, nắng gió khắc nghiệt và con người phải quen sống với thiếu thốn từ thuở lọt lòng. Cuộc đời mẹ, nếu nhìn từ bên ngoài, là chuỗi ngày gánh gồng không dứt: gánh lúa, gánh khoai, gánh con thơ, rồi đến khi chiến tranh ập tới, mẹ lại gánh thêm gánh nặng của thời cuộc, nặng hơn bất cứ gánh hàng nào mẹ từng mang trên vai.

Thuở trẻ, mẹ Cúc là người phụ nữ tảo tần, hiền lành. Mẹ lấy chồng sớm, sinh con liên tiếp trong những năm đói kém. Cuộc sống của mẹ xoay quanh bếp lửa, ruộng vườn và những bữa cơm đạm bạc. Hạnh phúc của mẹ giản dị lắm: chỉ cần con được ăn no hơn mình một chút, được lớn lên khỏe mạnh giữa làng quê nghèo. Nhưng chiến tranh đã không để cho người mẹ nghèo ấy yên ổn sống trọn vẹn với ước mơ nhỏ bé của mình.

Khi bom đạn trút xuống miền Trung, làng quê của mẹ Cúc trở thành vùng bị càn quét liên miên. Đất không kịp nghỉ, người không kịp thở. Những người con của mẹ lớn lên trong hoàn cảnh ấy, sớm hiểu rằng nếu không đứng lên bảo vệ quê hương, thì nghèo đói và áp bức sẽ còn đeo bám dai dẳng. Mẹ không ngăn con. Mẹ biết, giữ con ở lại là giữ nỗi lo cho mình, nhưng để con đi là gánh nỗi đau cho cả đời. Dẫu vậy, mẹ vẫn chọn để con lên đường.

Lần đầu tiễn con đi, mẹ Cúc đứng rất lâu trước cổng nhà. Mẹ không khóc. Mẹ sợ nước mắt mình sẽ làm con yếu lòng. Mẹ chỉ dúi vào tay con nắm cơm nắm vội và dặn: “Nhớ giữ mình, còn sống là còn về với mẹ.” Nhưng trong lòng mẹ hiểu rất rõ, chiến tranh không cho ai quyền hứa hẹn.

Rồi những tin dữ lần lượt đến. Con hy sinh. Rồi thêm một người con nữa không trở về. Mỗi lần nhận tin, mẹ Cúc như gầy đi một phần thân thể. Nỗi đau ấy không bộc lộ thành tiếng khóc, mà lắng sâu thành sự lặng lẽ đến xót xa. Mẹ thắp nhang cho con, ngồi rất lâu bên bàn thờ tạm, rồi lại đứng dậy gánh gồng công việc thường ngày. Mẹ hiểu rằng, nếu mình gục ngã, những đứa con còn lại – và cả những người đang trông cậy vào mẹ – sẽ không còn chỗ dựa.

Chiến tranh không chỉ lấy đi con của mẹ, mà còn lấy đi sức lực, tuổi xuân và cả những giấc ngủ yên lành. Nhưng mẹ Cúc vẫn tiếp tục sống và cống hiến theo cách của mình. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi dừng chân cho cán bộ, bộ đội hành quân qua làng. Mẹ nấu cơm bằng những gì ít ỏi nhất, san sẻ từng lon gạo, từng bát nước. Có những ngày mẹ nhịn đói để dành phần ăn cho người khác, bởi mẹ nghĩ rất đơn giản: “Mình đói còn chịu được, mấy chú ngoài kia đói là đánh không nổi.”

Có những đêm bom rơi rất gần, mái nhà rung lên bần bật. Mẹ ôm chặt những đứa cháu vào lòng, miệng thì thầm cầu nguyện. Sáng hôm sau, mẹ lại gánh thúng ra đồng, như thể không có chuyện gì xảy ra. Sự bền bỉ ấy không phải vì mẹ không sợ, mà vì mẹ không cho phép nỗi sợ làm mình dừng lại.

Năm tháng chiến tranh trôi qua, đôi vai mẹ Cúc còng xuống, mái tóc bạc trắng theo từng mùa bom đạn. Mỗi nếp nhăn là một lần mất mát, một lần lo âu, một lần nhịn đau để sống tiếp. Nhưng trong đôi mắt đã mờ đi ấy, vẫn ánh lên một điều không bao giờ tắt: niềm tin rằng rồi đất nước sẽ yên bình, và những hy sinh này sẽ không uổng phí.

Ngày hòa bình lập lại, miền Trung thôi tiếng bom. Mẹ Cúc đón tin vui trong lặng lẽ. Những người con của mẹ không còn đủ để sum họp, nhưng quê hương đã được giải phóng. Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận sự hy sinh to lớn của một người mẹ nghèo đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho Tổ quốc.

Với mẹ, danh hiệu ấy không làm nhẹ đi gánh nặng ký ức, nhưng là sự an ủi rằng đời mẹ, đời con đã không sống hoài, sống phí. Mẹ Nguyễn Thị Cúc ra đi trong lặng lẽ, để lại hình ảnh một người mẹ miền Trung gầy gò mà kiên cường, gánh cả chiến tranh trên đôi vai nhỏ bé, nhưng chưa bao giờ buông xuống.

Bài học gửi đến thế hệ thanh niên Việt Nam hôm nay:
Cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cúc nhắc nhở rằng, sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở điều kiện vật chất, mà ở ý chí vượt qua nghịch cảnh vì những giá trị lớn lao hơn bản thân mình. Thanh niên hôm nay, được sống trong hòa bình và đủ đầy hơn, càng cần biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm, biết sẻ chia và dấn thân, để mỗi bước đi của mình xứng đáng với những người mẹ đã gánh cả chiến tranh để giữ gìn tương lai cho con cháu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn