Nguyễn Thị Cúc – Người mẹ không thể quên người con ở tuổi hai mươi mốt
Trần Hà Hương Giang
Mẹ Nguyễn Thị Cúc sinh năm 1913, quê ở Tràng Kỷ, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Hưng. Khi còn trẻ, vì hoàn cảnh kinh tế khó khăn, mẹ phải rời quê đi tha phương cầu thực. Năm 1932, cô gái 19 tuổi Nguyễn Thị Cúc cùng hàng trăm người khác lên đường đến vùng đồn điền cao su.
Tại Cao Miên, mẹ gặp ông Vũ Viết Tiêm và hai người nên vợ nên chồng. Gia đình sau đó có tám người con. Dù cuộc sống vất vả, hai vợ chồng vẫn âm thầm làm cơ sở cho cách mạng.
Năm 1960, người con cả của mẹ lên đường nhập ngũ. Những người con khác cũng tiếp tục tham gia cách mạng. Ba người con của mẹ sau này hy sinh.
Một trong những mất mát khiến mẹ đau đớn nhất là người con Phạm Văn Sanh. Tháng 7/1970, anh bị địch phục kích và hy sinh tại suối Bà Nồm, xã Lộc Quang. Khi nghe tin con mất, mẹ đau đớn đến mức muốn chết theo con.
Những năm sau đó, mẹ tiếp tục sống trong cảnh chiến tranh và phải tìm cách mưu sinh bằng nghề cạo mủ cao su.
Về cuối đời, mẹ được nuôi dưỡng tại các cơ sở dành cho cha mẹ liệt sĩ ở Đồng Nai. Những người thân kể rằng mẹ ít nói và thường nhớ đến người con đã hy sinh khi mới 21 tuổi.
Mẹ Nguyễn Thị Cúc qua đời năm 1991. Cuối năm 1994, mẹ được truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Câu chuyện của mẹ là câu chuyện về một người phụ nữ rời quê đi tìm kế sinh nhai, rồi trở thành người mẹ của những người con đã hy sinh cho đất nước.



